Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 175

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Triệu Tuấn kéo Bạch Tĩnh qua một bên, đưa cho cô ấy một cây kẹo que, Bạch Tĩnh hoạt bát, vui vẻ giống như đứa trẻ.

Tại Tư đứng ở trong phòng, kiên nhẫn đợi ông một lát, một lát sau, Triệu Tuấn vào phòng, Tại Tư móc ra từ trong túi tờ giấy mà cô mới nhặt được lúc nãy.

Chuyện đã xảy ra, cô đại khái cũng đoán được rồi.

Mê Truyện Dịch

Tại Tư rũ mắt, cố nén nước mắt, có chút cảm khái thở dài một hơi, “Thật ra, ba đã sớm phát hiện Chu Giác Sơn là tên phản bội cảnh sát đúng không?”

Trong phòng yên lặng trong giây lát.

Ngẩng đầu lên, cô phát hiện Triệu Tuấn đang cầm một khẩu s.ú.n.g ngắn có khắc hoa văn thánh giá để ở giữa trán của cô.

“Sai. Không phải cậu ta, là ba.”

Trong chớp mắt, xung quanh lâm vào một mảnh yên tĩnh quỷ dị.

Họng s.ú.n.g trên trán lạnh ngắt.

Tại Tư chậm rãi ngước mắt nhìn, nhìn Triệu Tuấn, quá khứ ngày trước bay nhanh như gió giống như đèn kéo quân [1] xoay vòng quanh, một khắc cũng không ngừng, từ trong đầu cô và dần hiện ra trước mắt.

[1] Đèn kéo quân: là một loại đồ chơi bằng giấy có nguồn gốc từ Trung Quốc. Đèn có đặc điểm khi thắp nến thì những hình ảnh được thiết kế bên trong sẽ hiện ra trên mặt đèn giống như rối bóng và xoay vòng theo cùng một chiều liên tục không dừng lại.

Mấy giây sau, cô rốt cuộc hoàn toàn xác định, một đường ánh sáng u ám đang khúc xạ ở trên s.ú.n.g ngắn hoa văn thánh giá mà Triệu Tuấn đang nắm chặt trong tay, khẩu s.ú.n.g ngắn mà ông ấy nắm trong tay, đúng là để ở trên đầu của mình.

Cô không thể tin được, người trước mắt này…

Là ba ruột của cô. Là người mà cả đời này cô chưa bao giờ hoài nghi tới.

Cô lùi về sau hai bước, không đau khổ, chỉ là không thể hiểu nổi. Cô không hề mở miệng, cũng không hề giãy giụa, hơi rũ mắt xuống, mắt nhìn chằm chằm tờ giấy có phần cũ nát ở trong tay mình.

Ánh mắt Triệu Tuấn thâm trầm, hạ thấp họng s.ú.n.g một chút, “Muốn nói cái gì thì nói đi.”

“Nói cái gì?”

“Bây giờ là ba đang hỏi con.” Sắc mặt Triệu Tuấn chợt biến, đôi mắt nghiêm túc, lên đạn cho s.ú.n.g ngắn hoa văn thánh giá trên tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-175-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư mím môi, mạnh mẽ giả bộ bình tĩnh nhìn ông ấy, trong lòng ngũ vị tạp trần [2], “À, vậy con muốn hỏi một chút, ba chính là dùng khẩu s.ú.n.g này g.i.ế.c c.h.ế.t ba của Cao Hán sao?”

[2] Ngũ vị tạp trần (五味杂陈): miêu tả cảm xúc phức tạp không rõ ràng.

Cô ngước mắt lên, cười gượng gạo, nhìn về phía khẩu s.ú.n.g ngắn hoa văn thánh giá trong tay Triệu Tuấn.

Tại Tư còn nhớ rõ, lúc trước Cao Hán có nói qua, lúc quân đội Bắc Shan phát hiện t.h.i t.h.ể của ba cậu ở ấy ở vùng ngoại ô, trên người ba cậu ấy có nhiều vết thương, vết thương trí mạng nhất, chính là do một viên đạn hoa văn thánh giá của khẩu s.ú.n.g ngắn 9mm.

Cô tạm thời ngây thơ cho rằng, Triệu Tuấn hẳn là còn có chút nhân tính. Lẽ nào ông ấy thật sự một bên âm thầm g.i.ế.c ba của người ta, một bên khác lại ngoài mặt quan tâm chăm sóc người nhà người ta? Ông ấy thế nhưng là kẻ thù g.i.ế.c ba của Cao Hán, phá hủy gia đình của cậu ta, lại phá hủy nửa đời sau của cậu ta, giả bộ làm người tốt như vậy… Có phần hơi khiến người ta ghê tởm.

Triệu Tuấn cúi đầu, trầm thấp trả lời, “Không sai, là ba.”

Tại Tư ngoài mặt bất động thanh sắc, bàn tay ở sau lưng âm thầm móc ra con d.a.o quân sự Thái Lan giấu ở bên hông, Triệu Tuấn liếc mắt nhìn thấu, trong nháy mắt đá bay cả người và dao.

“Con đừng cho là ba không dám nổ súng.”

Ông có thể còn chưa đến mức g.i.ế.c Tại Tư, thế nhưng nổ một phát s.ú.n.g hù dọa một chút, lúc cần thiết, ông cũng sẽ không mềm lòng nương tay.

Tại Tư bị đau, cố sức từ dưới đất bò dậy, cô nhìn thoáng qua con d.a.o quân sự sớm đã bay xa, dùng mu bàn tay lau một chút m.á.u từ khóe miệng chảy ra, cô sợ c.h.ế.t không? Có s.ú.n.g thì có là gì, nếu như cô tham sống sợ c.h.ế.t thì cô cũng sẽ không tới Myanmar này.

Ngoài cửa sổ, đứa bé nhà hàng xóm đúng lúc đi ngang qua, trong sân truyền đến tiếng nói chuyện, hình như Bạch Tĩnh đang làm bộ trêu chọc đứa bé, cô ấy còn dùng mấy từ Myanmar mới biết gần đây trao đổi với đối phương.

Triệu Tuấn lùi lại, quay họng s.ú.n.g về phía Tại Tư, lại nhanh chóng đóng cửa sổ trúc lại.

Đôi mắt cô nhìn chằm chằm Triệu Tuấn, “Ông không phải là Triệu Tuấn…”

“Con đừng có nói hươu nói vượn.”

“Tôi nói hươu nói vượn?”

“Đúng, con nha đầu này thậm chí ngay cả ba ruột đều không nhận ra, con bây giờ là đang nói hươu nói vượn!”

Tại Tư cười nhạo một tiếng, lệ nóng cũng trào ra, “Là tôi nói hươu nói vượn? Thế sao ông không nhìn xem bây giờ bản thân ông biến thành đức hạnh gì! Ngay cả ông cũng xứng kêu Triệu Tuấn sao, Triệu Tuấn ông ấy đối nhân xử thế ngay thẳng, ông ấy là cảnh sát! Lúc còn sống tuy rằng ông ấy cũng gặp qua tình cảnh hối lộ, nhưng không lay chuyển được ông ấy! Thời điểm tôi bốn tuổi, ông ấy ở cảnh đội cũng đã nhận được huân chương hạng 2 dành cho cá nhân, ông ấy vì hoàn thành nhiệm vụ có thể nằm vùng ở biên giới Myanmar – Trung Quốc ba ngày ba đêm không ngủ, dịp lễ tết ông ấy còn dẫn theo người của cảnh đội đi thôn trại phụ cận giúp đỡ bà con lợp nhà sửa đường, kỳ nghỉ tết âm lịch hàng năm ông ấy đều ở trong đội chủ động nhận trách nhiệm trực ban, ở trong trí nhớ của tôi, ông ấy vẫn luôn đầu đội trời chân đạp đất [3], ông ấy chính là người anh hùng, nếu như ông ấy vẫn còn sống, ông ấy nhất định sẽ coi thường chuyện mà ông đang làm!!!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 175

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 175
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...