Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 172

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vệ sĩ lúng túng gật đầu, đại khái hiểu ý tứ của Tại Tư. Hắn ta để khay cơm qua một bên, dẫn Tại Tư xuống dưới tầng, một mạch đi tới bãi đỗ xe phía sau khách sạn. Nói là bãi đỗ xe, thật ra cũng đơn giản chỉ là một bãi đất trống bên trong thị trấn, trong sân còn có hai người vệ sĩ, một người đang lau chùi xe, một người mới từ trong WC đi ra.

Vệ sĩ lúc trước, nhanh chóng đi tới bên cạnh ô tô, rỉ tai vài câu với người đang lau chùi xe, người đang lau chùi xe quay đầu, quan sát Tại Tư từ trên xuống dưới một chút, trong miệng nhỏ giọng lẩm bà lẩm bẩm, “Tao vừa mới thu dọn nửa ngày, hình như cũng không phát hiện bên trong xe có rơi cái gì.”

Tuy là nói như vậy, nhưng hắn ta vẫn mở cửa xe cho Tại Tư nhìn một chút. Vệ sĩ cao to ném mảnh vải bố trên tay vào trong thùng nước, mở cửa xe, nói một chữ “Mời” với Tại Tư.

Tại Tư mím môi nói cảm ơn, lại thuận tiện ngồi xuống chỗ ghế phó lái mà hắn ta vừa mới mở cửa.

Cô đề cao cảnh giác, ánh mắt tùy ý quét một vòng, trong lúc vô tình, nhìn thấy bởi vì người này vẫn luôn lau chùi xe, thậm chí ngay cả chìa khóa xe và điện thoại di động cũng để ở trong xe. Có lẽ, cô có thể lái xe rời khỏi nơi này… Cơ hội đặt ở trước mắt, cô không thể bỏ lỡ nó, Tại Tư bất động thanh sắc, giả vờ không cẩn thận đóng cửa xe lại, bày ra vẻ mặt hoang mang nhanh chóng tìm kiếm ở trong xe.

Mấy giây sau, xe ở trạng thái không đương [3], ba vệ sĩ đều không hề nhìn cô, cô đột nhiên nhảy sang vị trí điều khiển, xoay chìa khóa, một cước đạp chân ga, xe liền lao ra ngoài.

[3] Không đương (空档): chỉ trạng thái cần số của xe cơ giới giữ nguyên vị trí, hộp số cùng dẫn động cầu trước hoàn toàn tách rời. (Cái này liên quan đến ô tô và t cũng không biết là edit chú thích đúng chưa nữa)

“Chuyện gì xảy ra?”

“Nhanh ngăn cô ấy lại!”

“Nhanh lên!”

Mấy người vệ sĩ tiến vào một cái xe khác, nhanh chóng lao ra ngoài, nhưng bởi vì mấy người đều chưa quen thuộc đường xá, sau khi rẽ ngoặt vài lần thì mất dấu Tại Tư.

Tại Tư thở hổn hển, quay đầu lại xác nhận.

Biết được mấy người vệ sĩ kia thật sự không thể đuổi theo, cô vội vàng đeo tai nghe bluetooth lên, ở trong xe bấm một dãy số, “Alo, ba, con là Tại Tư.”

“… Đúng, con không đi, ba ở chỗ nào, Chu Giác Sơn hình như không đúng lắm, bây giờ con sẽ đi tìm ba.”

Đầu dây bên kia, Triệu Tuấn vừa mới theo Đan Thác đi vào một khu đèn đỏ, khắp nơi oanh oanh yến yến, vừa ầm ĩ vừa nhốn nháo. Góc sâu nhất của bao sương, Hồ Nhất Đức ở trần nửa người trên, lắc lắc cái mông, đang ôm vài người phụ nữ phóng đãng xinh đẹp trẻ tuổi.

Nhìn thấy mấy người tới cửa, Hồ Nhất Đức gào to một tiếng, “A! Đến rồi hả! Uống rượu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-172-thuong-ta-cua-toi.html.]

Triệu Tuấn vẻ mặt khó xử, nói một tiếng với Đan Thác, tìm một cái cớ tạm thời rời khỏi.

Ông dựa vào vách tường ngoài cửa, lại nhìn bartender ở gần đó, đoạt lấy một ly rượu brandy [4] cho mình. Tìm một chỗ tương đối yên tĩnh, thấp giọng nói, “Nha đầu, bây giờ ba cho con địa chỉ, con trước tiên liên lạc với Bạch Tĩnh nhé.”

[4] Rượu brandy: là các loại rượu nồng độ cao được chế biến từ sự chưng cất của rượu vang hoặc từ trái cây nghiền nát rồi ủ lâu trong thùng gỗ một thời gian (ít nhất là hai năm). Sau đó được làm giảm nồng độ rượu bằng cách pha thêm nước cất.

Tại Tư nhẹ giọng đáp ứng, “Vâng, được ạ.”

Mê Truyện Dịch

“Đừng tiết lộ chuyện con đã trở về với bất cứ kẻ nào.”

Tại Tư gật đầu, “Con biết rồi”. Ngược lại nghĩ tới, không đúng, “Hiện tại có lẽ Chu Giác Sơn cũng đã biết rồi.”

Cô chưa nói, nhưng chắc chắn sẽ có người khác nói. Hơn nữa Tống Diễn kia, thoạt nhìn là có quan hệ khá tốt với Chu Giác Sơn…

Một nơi khác, Tại Tư vừa mới rời khỏi khách sạn, vệ sĩ liền thông báo cho Tống Diễn, Tống Diễn không kịp suy nghĩ, lập tức gọi điện thoại cho Chu Giác Sơn.

“Người mất tích rồi.”

“… Kháo [1].”

[1] Kháo (靠): có nhiều nghĩa, có thể dùng để biểu hiện sự bất mãn (như ở C35), hoặc dùng thay thế từ cho từ 肏 (Fuck).

Chu Giác Sơn mới từ trong hiện trường đám cháy đi ra, tóc rối mặt bẩn, anh dùng tay vỗ vỗ vụn gỗ và khói bụi phủ đầy trên tóc, cởi áo khoác, dùng tay áo trong lau một chút bụi màu đen ở gần hàm răng.

Tống Diễn vỗ trán, “Xin lỗi.”

“Bỏ đi.”

Trong lòng Chu Giác Sơn cũng biết, Du Tại Tư nha đầu kia thông minh lanh lợi, vệ sĩ của Tống Diễn không hề có lòng phòng bị, lại không quen đường xá ở nơi này, mất dấu cô ấy, ngược lại cũng là chuyện bình thường.

Trong lúc nói chuyện với người quen, lời khách khí có thể giảm bớt thì giảm bớt, cuộc điện thoại kết thúc, Chu Giác Sơn dựa vào một cây thô chắc, đạp cái xẻng cũ rách trong tay cắm xuống đất, anh khom lưng ngồi trên tảng đá lớn trước cái cây, không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm đám cháy trước mắt còn chưa dập tắt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 172

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 172
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...