Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 54

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Giác Sơn kẹp một miếng thịt bò vào bánh tráng, “Hôm nay học với Thang Văn được những gì?”

“Min ga lar ma ne khin pa.” (Chào buổi sáng.)

“Còn gì nữa không?”

“Ne kaung yet la.” (Bạn có khỏe không?)

“Còn nữa không?”

“Sa pyi pyi la.” (Ăn cơm chưa?)

“Những thứ khác thì sao?”

Tại Tư dừng lại, suy nghĩ một chút, “Học phát âm và viết chính tả 33 phụ âm, còn những thứ khác thì em không nhớ rõ.”

Chu Giác Sơn gật đầu, dạy cô một câu tiếng địa phương, “Ngarsai sainthoet htain.”

“Nghĩa là gì?”

“Anh nhớ em.”

“…”

Bầu không khí im lặng trong chớp mắt, Tại Tư nháy mắt mấy cái, không hiểu sao, khuôn mặt ửng đỏ, vành tai cũng nóng lên, cô lén lút cúi mặt xuống.

“S ngya s nyya a kyahanyaupya ko lo hk ngyaya par nae?”

Tại Tư ngẩng đầu, giật mình nhìn Chu Giác Sơn.

Chu Giác Sơn mạn bất kinh tâm [8] gắp cho cô một miếng thịt gà nấu nước cốt dừa, phiên dịch sang tiếng Trung, “Em có nhớ anh không?”

[8] Mạn bất kinh tâm: chỉ người làm việc tình cờ, không để trong lòng.

“…”

Chiếc đũa rơi xuống, miếng thịt gà trơn mềm lẳng lặng nằm ở trong bát.

Chu Giác Sơn cầm lấy chiếc đũa, ánh mắt sâu thẳm không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Tại Tư, ánh mắt của anh sáng rực, khiến người ta nhìn vào cảm thấy tâm hoảng ý loạn.

Tại Tư thẹn thùng, cô cúi đầu xuống, dùng cái thìa chọc vào miếng thịt gà ở trong bát, mắt nhìn mặt bàn… Chỉ chốc lát sau, gật đầu.

Lại lắc đầu.

Chu Giác Sơn không đồng ý. Một tay nắm lấy cằm của cô, “Không học được?”

Tại Tư đáp, “Học được.”

“Vậy là em không nhớ anh?”

“Cũng không phải…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-54-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư thẹn thùng, khẽ rũ mí mắt xuống, khóe miệng ẩn chứa một chút ý cười ngọt ngào. Thành thật mà nói thì cô có nhớ anh, nhưng mà gần đây không phải lúc nào cũng có ý định nhớ tới — nhớ tới những điều tốt những điều xấu mà anh đối xử với cô, chuyện cũ trong quá khứ, khiến cho cô ngẫu nhiên sẽ tưởng tưởng cũng không nhịn được tò mò về tương lai của anh và cô, hay là giữa cô và anh liệu có tồn tại cái gọi là tương lai hay không.

Chóp mũi của hai người đối diện nhau, đôi môi gần trong gang tấc, lông mi của cô gái nhỏ vừa đen vừa dày giống như hai cái quạt nhỏ trong ngày hè, nhấp nháy nhấp nháy, ngây thơ, quyến rũ.

Một mảnh yên tĩnh dài đi qua.

Yết hầu của Chu Giác Sơn khẽ động, buông cằm của Tại Tư ra, anh rũ mắt, chậm rãi cúi xuống, phối hợp với độ cao hôn môi của cô, dần dần sát lại đôi môi của cô.

“Ngarsai sainthoet htain.”

(Anh nhớ em.)

Thanh âm của người đàn ông trầm thấp từ tính,dịu dàng, phục cổ [1], giống như máy hát của thế kỷ 18.

[1] Phục cổ: khôi phục lại cái cũ, cái đã lỗi thời.

Đèn bàn ở bên cạnh bàn vàng nhạt mờ tối, anh cởi áo khoác xuống, chậm rãi đem vật ngăn cách giữa hai người lấy ra.

Tại Tư lần đầu tiên không hề trốn tránh.

Cô rũ mí mắt xuống, mắt thấy Chu Giác Sơn từng chút từng chút tiến lại gần… Cô rất căng thẳng, đôi môi giống như hai mảnh lá liễu đang rung động, trái tim đập thình thịch, bên dưới cái bàn, bàn tay nhỏ bé trắng nõn cũng không nhịn được mà nắm chặt ra giường.

Cánh môi mềm mại chậm rãi dán sát vào nhau…

“Đoàn trưởng, bộ trưởng bên kia gọi điện thoại tới…”

Hai người trong nháy mắt tách nhau ra, Tại Tư bị che khuất, nằm ở trên giường. Chu Giác Sơn xoay người ngồi quay lại, hai chân anh dang rộng, cúi đầu, kéo kéo cà vạt trên quân phục.

Phùng liên trưởng tới không đúng lúc.

Mê Truyện Dịch

Trong tay hắn ta đang cầm một bản fax, nhìn tình huống trong phòng một chút, khiếp sợ lùi về phía sau một bước, “Đoàn trưởng, tôi, tôi vừa thấy cửa không khóa, cho nên tôi sốt ruột liền… nếu không lát nữa tôi sẽ tới?”

Chu Giác Sơn trừng mắt nhìn hắn ta.

“Cmn nói mau!”

Khuôn mặt Tại Tư nhanh chóng đỏ bừng, cô giấu mình ở trong chăn, thu nhỏ mình lại.

Phùng liên trưởng khẩn trương nuốt nước bọt, bước lên phía trước, run lẩy bẩy cầm bản fax đưa tới, “Đoàn trưởng, bộ trưởng giao phó, nếu như nhóm binh lính bị thương khôi phục không sai biệt lắm, vậy thì chúng ta mau chóng trở lại quân khu, bổ sung trang bị, tiếp nhận nhiệm vụ mới.”

Một tuần trước, ngày 5 tháng 11, buổi tối hôm người phụ nữ đang nằm trên giường xảy ra sự cố, Tiểu đoàn 249 của quân đội chính phủ Myanmar cùng quân đội bang Nam Shan ở thôn Leng Ngock (*¹) và thôn Naung Kyo (*²) cách thủ phủ Taunggyi 20 dặm về phía Bắc đã xảy ra cuộc chạm trán, hai bên giao chiến liên tục khoảng 80 phút.

Tối hôm đó, cả đêm Chu Giác Sơn đều không chợp mắt, lúc đó anh lập tức nhận được mệnh lệnh đàm phán hòa bình, bộ trưởng đích thân hạ mệnh lệnh cho anh, anh chỉ có thể lựa chọn nghe theo, đêm hôm đó anh cùng quân đội chính phủ đàm phán suốt mười mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng hai bên tuyên bố thông báo tạm thời ngừng bắn.

“Mệnh lệnh có thay đổi?”

Chu Giác Sơn rũ mắt, cố đè xuống ngọn lửa, đem bản fax đang bị ngược cầm qua đây.

Bản fax vốn cũng không có gì hiếm lạ, có hai màu trắng đen, chỉ là một tấm bản đồ khu vực hành chính hợp pháp của địa khu bang Nam Shan thông thường.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 54

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 54
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...