Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tại Tư trước khi ngủ để lại cho Chu Giác Sơn một tờ giấy nhỏ.

“Tôi không biết anh có thể đọc hiểu tiếng Trung hay không, ngày mà tôi bị trói đến bên trong quân khu, bên người mang theo một quyển nhật ký. Trong quyển nhật ký đó có tất cả những điều tôi biết về Hồ Nhất Đức, nếu như anh có thể tìm được, hy vọng nó có thể giúp được anh.”

Thời gian đêm khuya.

Một bàn tay thon dài sạch sẽ cầm lên tờ giấy màu trắng trên mặt bàn, quay đầu, vừa liếc nhìn đã thấy một người phụ nữ đang ngủ say.

Chu Giác Sơn đi đến bên cửa sổ, bấm một số điện thoại.

“Miêu Luân.”

Mê Truyện Dịch

“…”

“Vâng, đoàn trưởng.”

Hành động đi bang Kachin lần này, Miêu Luân vừa vặn cũng đi theo qua đây. Hắn ta từ trên giường bật dậy, mặc tạm một bộ quần áo, vội vã ra cửa.

Trời vừa tối, trong thôn tồi tàn này căn bản không có điện, hắn ta chạy đến phía sau một chiếc xe jeep may mắn thoát khỏi vụ nổ, lục lọi tìm kiếm, dùng điện thoại làm đèn pin.

Ánh sáng kém đến mức thái quá…

Thật vất vả tìm được một quyển vở ghi chép đóng buộc chỉ [2] đã cũ, mở ra nhìn đến, thật sự, một chữ hắn ta cũng không nhận ra. Không sai…

[2] Quyển vở ghi chép đóng buộc chỉ: hình ảnh ở cuối chương.

“Chính là quyển này!”

Miêu Luân nhếch miệng cười, từ trong xe nhảy ra ngoài, chạy hồng hộc đến phòng trúc Chu Giác Sơn dừng chân.

Trên đường đụng phải Phùng liên trưởng, hắn ta phản xạ có điều kiện, đứng nghiêm chào.

Lúc giơ tay lên, quyển nhật ký suýt nữa rơi trên mặt đất, hắn ta vội vã nắm chặt, miễn cho gặp rắc rối. Phùng liên trưởng khoát khoát tay với hắn ta, để cho hắn ta nhanh đi báo cáo kết quả nhiệm vụ với đoàn trưởng.

Miêu Luân cười cười, vội vàng gật đầu không ngừng, tiếp tục chạy đi.

Cả hai người đều không chú ý, có một tấm ảnh miễn quan một tấc [3] nho nhỏ từ trong khe hở của quyển nhật ký rơi ra, rơi trên mặt đất, bị gió thổi xa…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-26-thuong-ta-cua-toi.html.]

Đêm khuya, khắp nơi ngủ say, cây cối đang vẫy gọi sinh mệnh mới, nước chảy róc rách từ trên đỉnh núi xuống phía dưới, trăng sáng ít sao, đêm dài dằng dặc phủ xuống nóc nhà và trên ngọn cây, gió thu không an phận vô cùng khuấy động, vài lần lung lay như muốn ngã xuống.

Miêu Luân hì hục hì hục chạy lên tầng trên.

“Đoàn trưởng, là cái này sao?”

Vóc người Miêu Luân vốn là hơi mập, hơn nữa khí hậu ở Myanmar quanh năm nóng bức, ban đêm cũng không mát mẻ, mới chạy được hai bước thì hắn ta đã mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, hơi thở dồn dập.

Chu Giác Sơn đứng lặng hồi lâu ở cạnh cửa, thuận tay lật hai trang.

Anh vẫn đứng im, lông mày nhíu lại, giống như nửa gò thành lũy dựng thẳng ở nơi này.

“Khoảng 10 giờ sáng ngày 4 tháng 3 năm 2003, hai nghìn binh lính lục quân của quân đội bang Nam Shan dưới sự yểm trợ hỏa lực của nhiều máy bay chiến đấu và trực thăng vũ trang cùng pháo hạng nặng như 105, 120, v.v… đột nhiên phát động tấn công mạnh mẽ về phía cứ điểm Tiểu đoàn [1] 18 của quân đội độc lập Kachin trong chiến khu [2] bang Wa [3]. Tổng chỉ huy Hồ Nhất Đức…”

[1] Tiểu đoàn: bên Trung mỗi tiểu đoàn có khoảng 500 – 600 người.

[2] Chiến khu: tương tự với quân khu (đã giải thích ở chương 1).

[3] Bang Wa: là một nhà nước không được công nhận tại Myanmar và khu vực do thể chế này kiểm soát nay được xếp chính thức vào Khu đặc biệt Wa 2 ở phía bắc bang Shan.

“Khoảng 5 giờ chiều ngày 22 tháng 4 năm 2004, quân đội bang Nam Shan đột nhiên xuất động ba tiểu đoàn, tấn công trận địa Kachin xung quanh trung tâm vùng núi phía nam, hai bên giao chiến kịch liệt. Tổng chỉ huy Hồ Nhất Đức…”

“Khoảng 8 giờ sáng ngày 7 tháng 6 năm 2005, Trung đoàn 63 của quân đội bang Nam Shan tập kích Tiểu đoàn 26 của quân đội độc lập Kachin ở địa khu Roppe, cùng ngày hôm đó, có ít nhất năm tiểu đoàn bộ binh đồng thời tham dự lần tấn công này. Tổng chỉ huy Hồ Nhất Đức…”

Miêu Luân không biết tiếng Trung, thò đầu nhìn một chút.

“Đoàn trưởng, đúng hay không?”

“Ừ.”

Chu Giác Sơn nhíu mày, bỗng nhiên khép lại quyển nhật ký, anh bảo Miêu Luân rời đi, đóng cửa, xoay người đi đến gian phòng ở tầng hai.

Không nghĩ đến quyển nhật ký này hữu dụng hơn so với anh tưởng tượng.

Mặc dù từ trong nét chữ non nớt có thể cảm nhận được người ghi chép quyển nhật ký này khi đó vẫn còn nhỏ tuổi, chưa có năng lực phân biệt đúng sai thật giả, thế nhưng cũng may ghi chép cơ bản toàn diện, một ít sự kiện chiến tranh thuật lại cũng coi như chuẩn xác tường tận.

Với ý nghĩ này, anh không thể không nghĩ đến một vấn đề rất rắc rối còn tồn tại đất nước mà anh đang ở — thật ra sự lạc hậu của Myanmar không chỉ thể hiện trên phương diện phát triển kinh tế, mà còn trên phương diện văn hóa, chế độ và quản lý. Ở đây không coi trọng ghi chép văn tự, không coi trọng lịch sử, không coi trọng luật pháp, càng không hiểu được cái gì gọi là nhập thông tin hoặc lưu trữ hồ sơ cùng truy xuất.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...