Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Giác Sơn trong nháy mắt khép lại máy tính xách tay.

Xin lỗi, anh không phải cố ý nhìn lén.

Người trong hình ảnh không hề phát hiện, tự nhiên tắt đèn đi ngủ.

Một bàn tay Chu Giác Sơn đè lên máy vi tính, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào mặt bàn, trong đầu càng không ngừng hiện ra hình ảnh vừa nãy trong máy vi tính… Anh vội vàng cởi ra cúc cổ áo sơ mi, mở bao t.h.u.ố.c lá trên bàn, rút ra một điếu thuốc ngậm vào miệng, tính toán tốt thời gian, mới lại một lần nữa mở máy vi tính.

Hình ảnh theo dõi đã biến thành màu đen, trong phòng không một tiếng động, chứng minh người phụ nữ kia đã ngủ, anh lùi lại thời điểm năm phút trước, nhấn hai lần phím bên trái, phóng to sơ đồ phác thảo mà Tại Tư vẽ xuống.

7 giờ 25 phút tối…

Chùa miếu…

Ngồi thuyền…

“CMN.” Nói một đằng làm một nẻo, anh biết ngay người phụ nữ này không yên phận được mấy ngày mà.

Suy nghĩ ý xấu cả đêm.

Ngày hôm sau, sáng sớm, lễ hội Ánh sáng đã đến, tất cả các căn nhà trong thôn trại đều giăng đèn kết hoa, căn phòng và sân nhỏ cũng đều được dọn dẹp sạch sẽ, trên đường phố không nhiễm một hạt bụi, những người già khéo tay bện đèn lồng trúc, quần áo giản dị gọn gàng, phụ nữ và trẻ em trong thôn cùng nhau đến ven sông ở cửa thôn để tắm rửa, tẩy sạch bụi đất trên người, mặc lên những bộ lung cơ [1] mới làm.

Mê Truyện Dịch

[1] Lung cơ (Longchy): là trang phục truyền thống của Myanmar, lung cơ thường dùng để chỉ trang phục truyền thống dành cho nam giới, tuy nhiên cũng có thể dùng lung cơ để chỉ chung cho trang phục truyền thống của cả nam và nữ. Hình ảnh ở cuối chương.

Trong ấn tượng, sinh hoạt của người Đông Nam Á chủ yếu đều là như vậy, yên lặng thong thả, cho dù nghèo khổ hay giàu có, trên mặt lúc nào cũng có thể lộ vẻ tươi cười, tận hưởng từng chút một trong cuộc sống.

Tại Tư như cũ ngồi ở cửa.

Cô nâng má, ngồi ở bậc cửa thật cao, lẳng lặng nhìn đường phố xa xa, chỉ chốc lát sau, lại cúi đầu ôm gối, nghiêm túc quan sát có con kiến nào lạc đàn đi ngang qua bên cạnh mình không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-31-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Tiểu thư, tôi mới làm cho cô một bộ đặc mẫn [2] mới, cô mặc vào thử xem, nhất định sẽ rất đẹp!” Lúc xế trưa, Khang tẩu từ trong nhà đi tới, cười khanh khách nhìn chằm chằm cô.

[2] Đặc mẫn (Thummy): là trang phục truyền thống của nữ giới ở Myanmar. Hình ảnh ở cuối chương.

“Đặc mẫn” trong miệng Khang tẩu ở Myanmar cũng gọi là lung cơ, ở một số quốc gia Đông Nam Á khác còn gọi là xà rông, là một loại trang phục truyền thống phổ biến ở Nam Á, Đông Nam Á và một số địa phương khác.

Tại Tư hơi ngẩn ra, không có phản ứng lại, Khang tẩu không nói gì liền kéo Tại Tư, kéo cô đến cầu thang, lại một đường đẩy lên phòng ngủ trên tầng hai.

Trên giường trải một cái áo ngắn vạt chéo [3] màu trắng sữa, một mảnh vải tơ tằm cùng màu được chế tác khéo léo treo trên giá treo quần áo, tơ tằm mềm mại, mặt ngoài trơn nhẵn còn thêu một tầng hoa văn sóng nước màu trắng nhạt.

[3] Áo ngắn vạt chéo: hình ảnh ở cuối chương.

Kỹ thuật thêu thùa khó có được, tinh xảo hoàn mỹ, cao quý mà không lộ liễu, các đường thêu hoa văn màu trắng cố tình ẩn giấu không có chút tỳ vết, phần lớn diện tích mặt ngoài sử dụng châm pháp thi kim [4] và trạc sa [5], cực kỳ giống hàng thêu Hồ Nam trong nước. Các góc bên và viền mảnh vải đều dùng kim nhỏ phác họa lá và hoa mẫu đơn đỏ [6], trang nhã, nhiệt huyết, nếu như cô nhớ không lầm thì đây là quốc hoa của Myanmar…

[4] Thi kim: là một trong những châm pháp truyền thống của Trung Quốc. Là một loại sâm châm của gấm Tô Châu. Thích hợp dùng để thêu người, động vật và chim muông.

[5] Trạc sa: là một trong những châm pháp thêu cơ bản của Trung Quốc, chủ yếu dùng cho gấm Tô Châu. Thích hợp dùng để thêu vỏ chăn, tấm thảm và quần áo nhân vật trong bức thêu.

([4] Thi kim và [5] Trạc sa: t có tra baidu nhưng nhiều từ khó hiểu quá nên t chỉ giải thích chung chung thôi)

[6] Hoa mẫu đơn đỏ (Ixora chinensis Lam): còn có tên gọi khác là hoa trang đỏ hoặc hoa long thuyền, có nguồn gốc ở khu vực miền nam Trung Quốc và Malaysia, tuy nhiên khi t tìm hiểu thì nó không phải là quốc hoa của Myanmar. (Chắc do tác giả viết theo baidu nên có sự nhầm lẫn)

Tại Tư hơi ngạc nhiên quay đầu lại, “Khang tẩu, đây là dì làm sao?”

Sinh sống ở bản địa hơn một tháng, Tại Tư rất rõ ràng, đặc mẫn mà phụ nữ Myanmar thường mặc chủ yếu đều là một mảnh vải bố thuần sắc hoặc vải hoa, vải vóc thường xuyên phai màu, hoàn toàn không có y phục như thế này.

Hơn nữa… từng đường thêu phức tạp tinh tế, vừa cầu kỳ lại vừa tinh xảo, thái độ làm người của Khang tẩu lại đại lạt lạt [7], nhận thức mơ hồ, không hiểu sao Tại Tư luôn cảm thấy bộ đặc mẫn này không phải do Khang tẩu làm ra.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...