Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 118

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mắt thấy hai người giương cung bạt kiếm, sĩ quan phụ cận đều sợ ngây người, ngoại trừ Thang Văn và Phùng Lực, người ở chỗ này ai cũng không dám làm bậy, chỉ sợ đứng sai đầu tường.

Hai tên gia hỏa đứng ở phía sau Chu Giác Sơn, Chu Giác Sơn tiến lên một bước.

“Hồ tướng quân thế nào gần đây lại không g.i.ế.c tôi?”

“Không g.i.ế.c chết, không bằng đến nương nhờ tôi này.”

Mê Truyện Dịch

Hồ Nhất Đức thu hồi súng, hung tợn trừng mắt nhìn Chu Giác Sơn, “Mày đừng có đắc ý quá, Chu Giác Sơn, mày bây giờ thế nhưng không phải chỉ có một mình.”

Bên cạnh Chu Giác Sơn còn có một người phụ nữ Trung Quốc, Hồ Nhất Đức nhớ thương rất lâu rồi. Ông ta lớn tuổi rồi, đánh không lại Chu Giác Sơn, thế nhưng chẳng lẽ không thể chế ngự được một người phụ nữ tay trói gà không chặt sao.

Chu Giác Sơn nhướng mày, đưa s.ú.n.g cho Thang Văn, anh bất động thanh sắc, đi tới, bỗng nhiên một quyền đánh cho Hồ Nhất Đức ngã xuống đất, năm ngón tay gắt gao nắm chặt cổ áo của ông ta.

“Người nhà ông có nhiều hơn tôi, đừng ép tôi, g.i.ế.c cả nhà ông chôn cùng.”

“Mày dám!”

Hồ Nhất Đức đã được binh lính cấp dưới mang đi. Ông ta còn không chịu thua, còn gọi với lại, “Mày dám!”

Chu Giác Sơn làm như không nghe thấy, xoay người rời đi.

Xe jeep đều lái đi rồi, nhưng hình như vẫn có thể nghe thấy tiếng gào thét của Hồ Nhất Đức — “Mày dám, Chu Giác Sơn, tiểu tử mày tmd thử nhìn một chút…”

Tại Tư đang ở nhà thu dọn quần áo, trong lúc đó, cũng nghe được tiếng huyên náo như vậy.

Cô hoài nghi, không biết là chó husky nhà ai đang sủa loạn cắn loạn?

Nghĩ một chút, lại lắc đầu, con ch.ó husky này cũng quá hung dữ rồi.

“… Địa khu bang Bắc Shan có rất nhiều người dân tộc Hoa, là khu vực sinh sống chủ yếu của người Trung Quốc ở phía Bắc Myanmar, rừng gỗ teak, bạc, chì, kẽm, mỏ đồng và các loại tài nguyên khác ở nơi đó đều rất phong phú, thời cổ đại còn từng nằm trong sự khống chế của triều đình Trung Quốc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-118-thuong-ta-cua-toi.html.]

Trên một chiếc máy bay tư nhân quân dụng loại nhỏ, Chu Giác Sơn cầm một cuốn sổ tay nhỏ về văn hóa du lịch của bang Shan, tay mở trang bìa, đọc chậm rãi một ít tiêu đề và chữ to trên cuốn sổ tay cho Tại Tư nghe.

Tại Tư cười cười, đưa tay lấy cuốn sổ tới, “Tự em cũng biết xem.”

… Nháy nháy mắt, mới phát hiện là chữ Shan.

Đủ loại ký hiệu và cách viết không giống với chữ Myanmar. Cô sờ mũi một cái, che giấu lúng túng, cầm sách đưa trả lại cho Chu Giác Sơn.

Chu Giác Sơn nghiêng người nhìn cô, dùng hai ngón tay kẹp cuốn sổ mỏng, “Không phải là tự mình cũng biết xem sao?”

“Em… nhìn lầm mà thôi.” Tại Tư thẹn thùng, dựa vào bả vai dày rộng của anh, nhắm mắt, cọ xát cổ của anh giống như làm nũng.

“Chữ lớn như vậy cũng có thể nhìn lầm.” Chu Giác Sơn cười to, lại lần nữa mở cuốn sổ tay ra, Tại Tư ngẩng đầu hừ anh một tiếng, sau đó lại xấu hổ cúi đầu.

Anh chỉ đọc hai hàng chữ, ánh mắt liền dừng lại ở một tấm hình hơi cổ xưa.

Nói là cổ xưa, nhưng thực chất tối đa cũng sẽ không quá năm sáu mươi năm, một tấm ảnh đen trắng mơ hồ, trên bả vai của mười mấy người nông dân gầy giơ xương đều buộc dây thừng, cả người nổi gân xanh, hai chân kề sát bên rìa vách núi, đang cố gắng kéo một tảng đá rất lớn có hoa văn đi xuống dưới chân núi.

Tại Tư động động mí mắt, chỉ chốc lát sau, lặng lẽ mở mắt.

Chu Giác Sơn vẫn ngắm nhìn tấm hình kia, cô nghiêng người qua nhìn một chút, “Cái này là đá cẩm thạch sao?”

“Ừ.”

Đá cẩm thạch trong hình tinh khiết tự nhiên, là một loại đá vôi màu trắng có hoa văn màu đen, mặt cắt có thể hình thành một bức tranh thủy mặc [1] phong cảnh thiên nhiên. Đây là điểm đặc trưng của địa khu bang Bắc Shan, bởi vì hoa văn đặc thù rất mới lạ, cho nên nó được ưa chuộng rộng rãi tại thị trường trong và ngoài nước.

[1] Tranh thủy mặc: thủy (水) là nước, mặc (墨) là mực nên tranh thủy mặc chủ yếu là mực mài ra, pha với nước, rồi dùng bút lông vẽ trên giấy hoặc lụa nên về sắc thái chỉ có hai màu đen trắng.

Những năm đó, không có xe, trâu ngựa lại vô cùng thiếu thốn, có bao nhiêu người Bắc Shan vì vận chuyển một tảng đá này mà bất ngờ mất mạng ở trong vách núi.

Tại Tư khẽ cau mày, lại ngẩng đầu nhìn sắc mặt của Chu Giác Sơn, cô giơ tay, dịu dàng sờ sờ gò má của anh, “Đang suy nghĩ gì vậy?”

“Cuộc sống không dễ dàng.”

Nếu như nói Nam Shan là nghèo, vậy Bắc Shan kia càng nghèo hơn, hàng nghìn năm qua, ở nơi này từ trước đến nay chưa từng có được cơ hội an tâm phát triển kinh tế, địa hình địa mạo nơi này cũng phức tạp hơn Nam Shan, vùng núi nhiều đá vôi, các hang động bao phủ khắp nơi, bên trong hang động cực kỳ sâu, phần lớn địa khu bị cao nguyên Vân Quý [2] vây quanh, không có sườn núi hoàn chỉnh, cũng có rất ít khu đất bằng phẳng rộng lớn. Sông Salween [3] từ cao nguyên Tây Tạng Trung Quốc chảy dọc từ nam đến bắc vắt ngang qua cao nguyên này, quanh năm suốt tháng, dòng suối nhỏ cùng nhánh sông càng chia cắt dãy núi Salween (*¹) thành nhiều đồi núi lớn nhỏ. Vùng núi dù sao cũng không giàu có như đồng bằng, đây là một đạo lý không đổi từ xưa đến nay.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...