Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 135

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh sải bước đi ra ngoài, Phàn Đạt gọi anh một tiếng, “Anh có muốn chờ một chút không? Bang Mạt tư lệnh đi đến trại tử phụ cận quan sát dân tình, nói không chừng sẽ lập tức trở về.”

Chu Giác Sơn làm như không nghe thấy. Quan sát dân tình? À, cũng không biết là quan sát lăn lộn ở trong đồng ruộng, hay là quan sát ma sát ở trên giường…

Tại Tư đang yên lặng ngồi ở trong xe chờ anh, cô bắt đầu từ chỗ rất xa đã nhìn thấy Chu Giác Sơn giống như cả người bốc hỏa đi qua đây.

“Làm sao vậy?”

“Quay về khu nghỉ dưỡng.”

Nếu Ngô Tứ Dân đã phê chuẩn cho anh làm nhiệm vụ trong hai tuần, vậy anh sẽ nán lại ở nơi này đủ hai tuần. Bao giờ đến thời hạn, anh liền lập tức rời đi.

Chu Giác Sơn đóng cửa, dựa lưng vào ghế ngồi ở phía sau xe.

Tại Tư có chút lo lắng, vì lý do an toàn, cô trước tiên dò xét lái xe A Cương, nghĩ rồi lại nghĩ, không nói gì. Chỉ chốc lát sau, cô mím chặt môi, hai tay lặng lẽ mở bàn tay của anh, dùng đầu ngón tay trỏ, viết chữ ở trong lòng bàn tay của anh.

“Việc ký kết hiệp nghị ngừng b.ắ.n không thảo luận xong?”

“Không thảo luận.”

Chu Giác Sơn cũng viết cho cô xem.

Đã từng, anh thấy qua sự hỗn loạn của quân đội bang Nam Shan, liền khờ dại cho là mình đã biết sóng to gió lớn. Cho đến hôm nay, chế độ quản lý cán bộ chiến sĩ của quân đội bang Bắc Shan mới thực sự khiến người ta mở rộng tầm mắt.

Là anh nghĩ sự việc quá đơn giản, anh vốn là còn muốn thừa dịp cơ hội đàm phán hòa bình lần này, vì tương lai liên hợp ký kết hiệp nghị ngừng b.ắ.n mà tạo mối quan hệ tốt. Hiện tại anh thấy quân đội Bắc Shan này căn bản không thể tồn tại khả năng ngừng b.ắ.n với quân đội chính phủ, hai bên một khi ký kết hiệp nghị ngừng bắn, nhất định phải bằng lòng thanh trừ triệt để toàn bộ ma túy ở cảnh nội Bắc Shan, thanh trừ cả loại thực vật và hoạt động sản xuất. Nhưng bây giờ trong quân đội bang Bắc Shan ngay cả cấp bậc như lữ trưởng đều có người hút ma túy, vậy chi quân đội này còn có thể đồng ý thanh trừ ma túy sao?

Chu Giác Sơn theo bản năng muốn cười.

Người si nói mộng.

Tại Tư dịu dàng sờ sờ gò má của anh, dựa trán vào cổ của Chu Giác Sơn. Cô thật ra rất muốn an ủi anh chút gì đó, nhưng trong lúc nhất thời lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

“Em nghe người ta nói, bên trong thành phố Lashio có một công viên giải trí cỡ nhỏ, bên trong có vòng quay ngựa gỗ và xe đụng, anh có muốn đi vào đó thả lỏng một chút không?”

“Vậy cũng không thích hợp với anh, không biết có loại trò chơi b.ắ.n s.ú.n.g nhận thưởng không?”

“Có, còn có thể nhận được voucher ăn uống.”

Mê Truyện Dịch

Vì vậy, một ngày đó, Chu Giác Sơn ở cùng một gian hàng trong công viên giải trí trước sau lấy được hơn 60 voucher ăn uống giống nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-135-thuong-ta-cua-toi.html.]

Ông chủ cửa tiệm bị dọa sợ đổ mồ hôi, mồ hôi chảy ròng ròng, ông ta âm thầm sử dụng đủ loại ý đồ xấu, nhưng trước sau đều không hề ảnh hưởng đến phát huy bình thường của Chu Giác Sơn.

Mắt thấy từng s.ú.n.g từng s.ú.n.g b.ắ.n ra ngoài, trong lòng ông ta rỉ máu, tất cả đều là tiền đấy. Trong n.g.ự.c ông chủ cửa tiệm rõ ràng, cửa tiệm b.ắ.n s.ú.n.g này của ông ta b.ắ.n 10 phát s.ú.n.g mới cần trả cho ông ta 1000 Kyat, nhưng Chu Giác Sơn thắng một tấm voucher ăn uống, nói ít cũng đáng 5000 Kyat rồi, chưa kể mỗi lần b.ắ.n thì bóng bay sẽ tiêu hao, mỗi một quả bóng bay này cũng hơn 600 Kyat, như vậy là bao nhiêu tiền hả.

Lần thứ 63, 10 phát lại lần nữa toàn bộ b.ắ.n trúng.

Tại Tư một đường vui vẻ chạy chậm theo, mở bàn tay nhỏ bé ra, quen tay đi nhận voucher ăn uống.

Ông chủ cửa tiệm đau lòng, ngón tay dùng sức, gắt gao túm chặt không thả.

“Tiểu thư, xin cô thương xót.”

Tại Tư cười cười, “Sẵn sàng đánh cuộc thì phải chấp nhận hậu quả của thua cuộc, ông trước tiên cứ đưa cho tôi, chờ anh ấy chơi xong rồi tôi sẽ trả lại cho ông.”

Chu Giác Sơn nhìn qua đây, “Lấy bóng bay.”

Ông chủ linh cơ khẽ động, “Trưởng quan, hết bóng bay rồi!”

Chu Giác Sơn nhướng mày, cười nhạo một tiếng, anh để s.ú.n.g lên vai, quay đầu, dùng tay ra hiệu cho Phùng Lực và Thang Văn.

Phùng Lực và Thang Văn nhanh chóng tiến lên, hai người cầm một sợi dây thừng dài mảnh trói hai tay của ông chủ cửa tiệm, hai người dùng sức kéo một cái, kéo ông chủ cửa tiệm đến chính giữa khu b.ắ.n súng.

Ông chủ cửa tiệm vẻ mặt mộng bức, “Đây là làm gì hả…”

“Ông nói không có bóng bay, vậy tôi liền mượn người sống làm bia ngắm.”

Ông chủ cửa tiệm nháy nháy mắt, bỗng nhiên nhảy lên nhảy xuống, sợ đến mức trực tiếp gào khóc, lông tơ toàn thân cũng dựng đứng, “Có!!! Trưởng quan! Chờ một chút, tôi đột nhiên nhớ ra! Có bóng bay!”

“Có sao?”

“Có có có!”

“Ông xác định?”

“Thật sự có!!!”

Chu Giác Sơn cầm s.ú.n.g hơi [4] chuyên dụng của cửa tiệm b.ắ.n s.ú.n.g lên, “Có cần tôi giúp ông xác nhận một chút không?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...