Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[2] Đồ đằng (hay totem): là động vật, cây, vật hoặc hiện tượng tự nhiên mà tộc người nguyên thuỷ tin là có mối liên hệ siêu tự nhiên, có sự gần gũi m.á.u mủ với mình và coi là biểu tượng thiêng liêng của mình.

Tại Tư trầm ngâm, ánh mắt dán chặt vào Triệu Tuấn trước mắt.

Ngón tay cô gắt gao nắm chặt không thả ống tay áo của Chu Giác Sơn, khóe mắt hơi ướt, cánh môi vô thức run rẩy, giọng nói nghẹn trong cổ họng, tâm tình kích động, trái tim sắp nhảy ra ngoài.

“Đó là…”

Chu Giác Sơn quay đầu, cũng chậm hơn một chút mới phát hiện, anh cau mày, ảo não nhớ tới, đám tội phạm buôn lậu kia đúng là có một ít công việc và sản nghiệp ở địa khu Bắc Shan.

Nhưng tại sao lúc này Triệu Tuấn lại ở đây, mấy hôm trước ông ấy còn ở Taunggyi, không phải còn nói muốn đi Nam Shan nói chuyện làm ăn sao?

Triệu Tuấn đưa tay qua, “Chào ngài, Chu đoàn trưởng, Chu phu nhân, tôi là nhị bả thủ [3] tập đoàn Sài Khôn, tôi tên là Triệu Tuấn.”

[3] Nhị bả thủ: là cách xưng hô của một người cấp phó ngay dưới người đứng đầu trong đơn vị hoặc trong một địa khu.

“Chu Giác Sơn.”

Hai người bắt tay giả vờ không quen, giới thiệu lẫn nhau.

Tại Tư mím môi, nước mắt đảo quanh hốc mắt, cô cố nén tâm tình của mình, gật đầu với Triệu Tuấn, “Du Tại Tư.”

Giọng nói của cô hơi khàn, ngữ âm ngữ điệu lúc nói chuyện, cực kỳ giống mẹ của cô lúc còn trẻ.

” ‘Bình sinh bất hội tương tư, tài hội tương tư, tiện hại tương tư.’《Chiết quế lệnh · xuân tình》của Từ Tái Tư [4], câu tiểu lệnh [5] này như thế nào?”

(Nghĩa của câu tiểu lệnh: Xưa nay không biết tương tư, mới biết tương tư, lại làm hại tương tư)

[4] Từ Tái Tư (khoảng 1280 – 1330): quê ở Gia Hưng Chiết Giang, là một tác giả tản khúc nổi tiếng thời nhà Nguyên của Trung Quốc.

[5] Tiểu lệnh (小令): là một trong thể thức từ điệu, chỉ những từ có độ dài ngắn. Tiểu lệnh thường lấy từ ngắn trong năm mươi tám chữ làm thành tiểu lệnh.

Hơn hai mươi năm trước, một người phụ nữ tuổi còn trẻ dung mạo xinh đẹp nằm ở trên giường bệnh trong bệnh viện, mái tóc dài đen nhánh của cô ấy buông xuống ở trên vai, trong tay đang cầm một cuốn sách thi từ cổ đại nhỏ, lật tới lật lui, lần lượt vừa đọc vừa nghiên cứu từng chữ.

Trong phòng bệnh không có người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-122-thuong-ta-cua-toi.html.]

Triệu Tuấn ngồi xuống, nhăn mũi, “Cái gì thế nào?”

Người phụ nữ mỉm cười, “Có dễ nghe không? Em cảm thấy câu tiểu lệnh này viết rất khá, đẹp mà không tục, em muốn dùng câu tiểu lệnh này lấy một cái tên cho con gái của chúng ta.”

Triệu Tuấn nghiêng đầu, “Không được, không tốt, quá kiểu cách rồi. Con gái của anh, sau này phải tham gia quân đội hoặc làm cảnh sát, không thể chọn mấy cái tên Tiểu Tình Tiểu Ái gì đó, phải chọn mấy cái tên thật vang dội.”

Người phụ nữ chớp mắt, khép lại cuốn sách, nhìn Triệu Tuấn, “Vậy lấy tên là gì?”

“Gọi Đại Hồng thế nào?” (Đại Hồng [大红]: nghĩa là đỏ thẫm hoặc đỏ chót)

“Anh dám!”

Mê Truyện Dịch

Người phụ nữ bực mình, lấy cuốn sách đập vào đầu Triệu Tuấn, Triệu Tuấn nhếch miệng cười cười, nhưng vẫn la hét ầm ĩ, chạy tới chạy lui, dù thế nào cũng muốn gọi là “Đại Hồng”.

Triệu Tuấn là cảnh sát, đều rất quen thuộc với đồng nghiệp cấp dưới ở đồn công an, nếu như ông thật sự muốn quản chuyện đặt tên con gái là Đại Hồng, vậy cũng chỉ là một câu nói mà thôi.

Thế nhưng đến thời điểm điền vào hộ khẩu, đồng nghiệp quen đều hỏi ông, sau này Đại Hồng nhà ông trách ông thì sao, ông tức giận liền đạp tới một cước, vẫn là vui vẻ chạy đến chỗ đồng chí phụ trách đăng ký nói, “Hắc hắc, con gái nhà chúng tôi tên là Tại Tư.”

“Không đúng, không phải họ Triệu. Mẹ con bé nói họ Du dễ nghe, theo họ mẹ con bé.”

“Sai rồi, không phải là ‘Tái’ trong tái kiến, mẹ con bé nói là… ‘Tại’ trong ‘Quan quan sư cưu, Tại hà chi châu [6]’.”

(Tại trong Tại Tư là 在 /zài/, Tái trong tái kiến (tạm biệt) là 再 /zài/, phát âm giống y hệt nhau nên dễ nhầm lẫn)

[6] Quan quan thư cưu, Tại hà chi châu: 2 câu thơ nằm trong bài Quan thư 1 của Khổng Tử.

“Đùa cái gì vậy? ‘Tại hà chi châu’ mà cậu cũng chưa nghe nói qua hả, cậu cái đồ mù chữ! Cậu chưa từng đọc sách hả? Cậu đi ra, để tôi tự viết!”

Những năm ấy, máy vi tính còn chưa phổ biến. Tương tự như những địa phương ở xa xôi, hộ khẩu vẫn đều phải dùng bút máy viết tay. Tên Du Tại Tư, chính là Triệu Tuấn từng đường từng nét viết xuống như thế, chữ viết của ông khó coi, về đến nhà, còn bị vợ mình chê bai.

Cánh tay trắng nõn xinh đẹp khoác lên hai bả vai của ông, dùng sức lắc lắc, “Hộ khẩu kia là phải đi theo cả đời…”

“Ai nha, trình độ ngữ văn của anh, không viết sai là tốt lắm rồi… Em ngầm hiểu, ngầm hiểu một chút có được hay không?”

“Không muốn, từ hôm nay trở đi anh phải chăm chỉ luyện chữ cho em!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...