Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[6] Mạt hoàng: là bột gỗ thơm có rất nhiều ở Myanmar. Là từ vỏ cây Thanakha mài thành, có thể làm đẹp và có công hiệu dưỡng nhan. (Theo chú thích của tác giả)

Đối phương mất tự nhiên đứng ở trong góc, hai tay nắm chặt.

Khang tẩu nhiệt tình giới thiệu cho Tại Tư, “Tiểu thư, đây là A Trân, cô ấy là vợ của A Chính, cô ấy mang thai, mới ở quê qua đây. Dựa theo quy củ ở nơi này của chúng ta, cô ấy phải tới gặp mặt cô một lần, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm, quen biết một chút.”

Tại Tư hơi gật đầu.

Giơ tay lên, khách khí mời người phụ nữ tên là A Trân đó ngồi xuống.

A Trân lộn xộn chạy đến, hai tay cô ấy ôm bụng, khẩn trương ngồi xuống đối diện Tại Tư.

Tại Tư mím môi, híp mắt đánh giá A Trân trước mắt.

Nói là phụ nữ, thật ra thì cũng không chính xác.

Vóc người cô bé này gầy đến mức da bọc xương, gò má lại vẫn trang điểm phúng phính nhiều thịt như trẻ con, cảm giác ngũ quan non nớt vẫn chưa hoàn toàn nảy nở…

Cô bé có thể bao lớn? Mười sáu? Mười bảy?

Nếu như cô nhớ không nhầm, A Chính trong miệng Khang tẩu chính là lái xe của Chu Giác Sơn, cô nhớ kỹ hai ngày trước Khang tẩu còn nói với cô là A Chính và vợ đã kết hôn được 5 năm, cho dù là uống thuốc, tiêm thuốc, vẫn luôn không sinh được con…

Vậy A Trân trước mặt này là ai? Cô ấy là vợ của A Chính đã kết hôn được 5 năm? Hay là A Chính ở bên ngoài vụng trộm cưới vợ mới?

Tại Tư mím môi, cau mày.

Trực giác của phụ nữ nói cho cô biết, khả năng thứ hai chiếm phần lớn…

Khang tẩu đụng đụng cô, đưa mắt ra hiệu. Bà ấy đứng ở một bên, khom lưng, gắp món ăn thả vào bát cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-60-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư sáng tỏ, lúng túng mỉm cười, bắt chuyện với A Trân đang ngồi ở đối diện ăn cơm, “Ăn đi, đừng khách khí.”

Cô biết rõ cô bé này và A Chính cũng không có làm gì sai. Chỉ là Tại Tư cô rốt cuộc không phải là người Myanmar, không tiếp thu nổi tư tưởng một chồng nhiều vợ ở nơi này.

A Trân gật đầu.

Cầm đôi đũa lên, lại nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình.

Tại Tư buồn bã nhìn bụng của cô ấy, dần dần, trong lòng khó tránh khỏi sẽ có chút tự trách mình. Nói cho cùng cô ấy cũng là một người đáng thương… Mới bao lớn, đặt ở Trung Quốc, tầm này là cái tuổi không buồn không lo đang phải chuẩn bị thi tốt nghiệp THPT, mà thực tế thì sao, cô ấy đã là vợ bé của một người đàn ông gần ba mươi tuổi, trong bụng còn có em bé, cũng không có người có thể chăm sóc cô ấy, chồng thì cả ngày lao ra tiền tuyến, tương lai không biết ra sao.

Trong phòng ăn yên lặng một hồi.

Tại Tư cau mày, chần chừ, gặp một miếng thịt cho cô ấy, chủ động hỏi, “A Trân, em là người ở đâu?”

“Tiểu thư, quê em ở ngay phía sau khu mỏ Pinpet.” A Trân vội vàng để đũa xuống, trả lời đâu ra đấy. Đường quốc lộ ở nơi đó gần đây bị phá hủy, thiếu điện thiếu nước, sinh hoạt cũng khó khăn, bởi vì phải dưỡng thai, cho nên A Chính mới đưa cô ấy tới trong quân khu.

Tại Tư gật đầu, như có điều suy nghĩ, “Một bên là quân đội chính phủ, một bên là người Nam Wa, cuộc sống hàng ngày của các em trôi qua thật sự không tốt…”

Tại Tư vừa mới học tiếng Myanmar được vài ngày, cô nói hơi vấp, dùng từ cũng đơn giản mà lại ngắn gọn, nhưng cũng may A Trân tuổi còn nhỏ, phản ứng nhanh, miễn cưỡng có thể nghe hiểu. “Em, chỗ bọn em thật ra cũng không tồi… Quân đội chính phủ và người Nam Wa là chạy đến tìm vàng, quê em nơi đó rất nghèo, không có vàng, ngay cả đại thụ cũng không có mấy cây, tự nhiên cũng không có ai muốn quản bọn em ở nơi nào.”

Nghèo khổ cũng có cái tốt của nghèo khổ, nội tâm của A Trân vẫn là một người lạc quan, dù sao cô ấy cũng mong muốn nghĩ như vậy.

Mê Truyện Dịch

Tại Tư nở nụ cười, không vì cái gì khác, chỉ là bởi vì tính thẳng thắn của A Trân. Cho tới nay, Myanmar mặc dù nền kinh tế khó khăn, nhưng trên phương diện tư tưởng và tín ngưỡng cũng là một quốc gia rất giàu có, cô từ đầu chí cuối rất tán thưởng sự giản dị, đơn thuần cùng thẳng thắn của con người nơi đây…

“Vậy mỏ Pinpet kia thật sự có vàng?” Tại Tư để đũa xuống, rót nước cho A Trân. A Trân xới một thìa cơm, lắc đầu, “Không có, là vì thị trưởng [7] muốn tăng nhanh khai thác nên mới nói liều như thế, chỗ bọn em chim còn không thèm ỉ*, chỉ có quặng sắt và mã [8] đáng tiền, còn lại không có thứ gì tốt.”

[7] Thị trưởng: là một chức danh hiện đại được dùng tại nhiều quốc gia để chỉ viên chức cao cấp nhất trong một chính quyền đô thị tự quản, thành phố hoặc thị xã/thị trấn.

[8] Mã (鎷): ở đây chính là tecneti (đã chú thích ở chương 21), nhưng t nghĩ do A Trân sẽ không biết tên gọi theo nguyên tố hóa học nên t để là “mã”.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...