Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tại Tư còn chưa phản ứng kịp, đầu óc trống rỗng, nhìn thẳng vào cơ bụng tám múi trước mắt.

Anh mỉm cười, khom lưng, hôn lên mắt cô.

“Nhắm mắt, ngủ đi.”

… Cô chậm rãi nhắm mắt.

Anh ôm cô vào trong ngực, đắp chăn, an ổn tiến vào giấc ngủ.

Hôm sau.

Trời tờ mờ sáng, Chu Giác Sơn mặc quần áo tử tế, cầm lấy 92G đặt ở trên bàn. Người phụ nữ trên giường vẫn còn ngủ say, anh không quay đầu lại, trực tiếp đi xuống dưới tầng.

“Đoàn trưởng, đỉnh núi đối diện có động tĩnh mới, có binh lính nói nhìn thấy tướng quân Hồ Nhất Đức, chưa biết thật giả.”

Thấy anh đẩy cửa đi ra, một vị liên trưởng họ Phùng vẫn đứng chờ ở ngoài cửa ngay lập tức đứng nghiêm chào, thay anh đóng cửa và theo sát anh xuống dưới tầng.

Chu Giác Sơn hơi nhíu mày, tiện tay sửa sang lại ống tay áo quân phục, bước nhanh xuống dưới tầng, “Không thể nào, anh hẳn là nhận nhầm người, người nhà Hồ tướng quân không phải là bị quân đội Kachin bắt sao, ông ta không đàng hoàng ở quân khu chờ tin tức cứu viện của chúng ta thì thôi đi, làm sao có thể đột nhiên chạy đến vùng hoang vu hẻo lánh này?”

Nói xong, anh làm như vô ý, nghiêng đầu nhìn Phùng liên trưởng sau lưng một cái.

Phùng liên trưởng gãi gãi đầu suy nghĩ, “Vâng, đúng là rất kỳ quái.”

Hắn ta vốn cũng nghĩ rằng, với tính cách tác oai tác quái của Hồ tướng quân, một chút bụi dính vào giày da cũng không chịu nổi, làm sao có thể chạy đến địa phương hẻo lánh này…

“Thế nhưng ở bên trong rừng cây đối diện bờ sông, mấy cấp dưới của tôi đều nhìn thấy xe của ông ta, còn gặp vài binh lính quen mắt.” Hồ Nhất Đức ở trong quân khu luôn luôn hung hăng càn quấy, ông ta ỷ vào mối quan hệ với thủ tịch bộ trưởng, mọi thứ đều muốn đặc biệt, ngay cả bình thường ngồi xe cũng là xe quân sự đặc biệt, biển số xe màu vàng kim lấp lánh cũng là độc nhất.

“Tôi còn chụp vài tấm hình, trong hình có người dáng dấp vô cùng giống ông ta, chắc đúng là Hồ tướng quân.”

Nói xong, Phùng liên trưởng lấy ra máy chụp hình.

Máy chụp hình quân dụng thông thường đều yêu cầu trọng lượng nhẹ, chống va đập, không thấm nước và chống bụi, vì vậy mặc dù trải qua một trận nổ bom, nhưng máy chụp hình lấy ra từ trong đống đổ nát vẫn còn như cũ, xem như không hao tổn gì.

Chu Giác Sơn tiếp nhận máy chụp hình, nhanh chóng lật xem mấy tấm ảnh.

Người trong hình không mặc quân trang, góc độ cũng không tốt, có thể nói là Hồ Nhất Đức, cũng có thể nói là một ông lão bất kỳ hơi phát tướng trên năm mươi tuổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-21-thuong-ta-cua-toi.html.]

Anh cau mày, nhấn nút chọn toàn bộ ảnh trong thư viện, sau đó lựa chọn xóa bỏ.

“Ai ai ai… Đoàn… Đoàn..”

Phùng liên trưởng hô tê tâm liệt phế cả buổi, cũng không kịp tốc độ tay của Chu Giác Sơn.

Xong rồi…

Hắn ta cực khổ cả buổi sáng, vừa leo cây vừa leo tường, lại phái đi hai nhóm lính trinh sát, hao tổn sức lực cả buổi, kết quả bị lão nhân gia này nhấn một cái thì tất cả đều cmn tan như bong bóng nước…

Vẻ mặt Chu Giác Sơn không chút thay đổi, cầm máy chụp hình đặt lại trong tay Phùng liên trưởng, “Không cần những thứ này, tôi muốn bằng chứng xác thực.”

Mê Truyện Dịch

“Đoàn trưởng, ý của ngài là nói…”

Chu Giác Sơn liếc mắt nhìn hắn ta, “Nhân chứng, khẩu cung, ghi âm.”

“À… dạ!”

Phùng liên trưởng dùng sức vỗ đầu một cái, vội vã cúi chào, tâm trạng vui sướng, phái người đi tìm chứng cứ.

Gió mát của sáng sớm thổi qua cầu thang phòng trúc, xẹt qua vạt áo quân phục của Chu Giác Sơn, anh đứng ở khúc quanh tầng hai đi xuống, tay vịn lan can, ngắm nhìn núi non trùng điệp, không khỏi có chút cảm khái…

Có một cấp dưới ngu xuẩn, khó tránh khỏi sẽ có thêm chút phiền phức, nhưng cũng chưa chắc tất cả đều là chuyện xấu.

Cách đó không xa, có một bóng dáng yếu ớt chống nạng, khuôn mặt nghiêng dưới ánh mặt trời, băng qua đường đất trong thôn, khập khiễng đi tới chỗ anh.

Chu Giác Sơn đứng thẳng lưng, từ trên cao nhìn xuống, cất giọng nói, “Bác sĩ Trần nói cậu cần phải nghỉ ngơi cho tốt.”

Người ở dưới tầng gia tăng nhịp bước.

“Không có chuyện gì, đoàn trưởng, có việc cần đến tôi.”

Thang Văn đứng ở bậc cửa dưới tầng một, chống một chân, ngửa đầu nhìn Chu Giác Sơn.

Hắn ta biết rõ, lần này số sĩ quan đi theo Chu Giác Sơn tới đây không nhiều, các sĩ quan người dân tộc thiểu số trong quân khu giống như bọn họ có chất lượng chênh lệch không đồng đều, một số có lẽ là tốt nghiệp THCS, một số khác ngay cả bậc tiểu học cũng chưa học xong.

Chu Giác Sơn là hạng người gì, Thang Văn rất rõ ràng, mấy tháng gần đây, hắn ta hiểu rõ người trưởng quan trước mắt này không giống với những người như Hồ Nhất Đức… Chu Giác Sơn có thực lực, có quyết đoán, có nguyên tắc. Kể từ sau khi tiếp xúc với Chu Giác Sơn, Thang Văn từ đáy lòng khâm phục anh ta, hắn ta coi Chu Giác Sơn như một người anh hùng, thật tâm muốn vì anh ta cống hiến.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...