Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 180

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

… Điều kiện, anh còn có điều kiện gì.

Anh híp mắt, đột nhiên biến sắc, trầm giọng nói, “Giúp!”

“Vậy là đúng rồi.”

… Nếu như trên đời này thật sự có thiên đường vĩnh cửu, vậy thì những người từng trải qua gian khổ trong cuộc sống, có phải sẽ không cảm giác tuyệt vọng sâu sắc như vậy không?

… Lại nếu như trên đời này thật sự có âm tào địa phủ, vậy những người vì muốn sống sót mà giẫm đạp lên sinh mệnh của người khác, tội ác của bọn họ, vào mấy chục năm sau, đến cuối cùng liệu có thể có được xét xử công chính vô tư hay không?

Tại Tư rơi lệ, cả người vô lực mềm nhũn, Chu Giác Sơn ôm chặt cô, hai người dựa cửa ngồi xuống.

Anh một tay che miệng của cô lại, giương bàn tay hình vòng cung, năm ngón tay gắt gao dùng sức, bóp hai bên gò má của cô. Tại Tư khóc đến run rẩy, cô không ngừng nức nở, n.g.ự.c sắp không thể hít thở.

Mê Truyện Dịch

Cô không thể khóc thành tiếng.

Ngoài cửa còn người đến người đi.

Mưa rơi tầm tã, một tia chớp màu đỏ xẹt ngang bầu trời màu xanh đậm, trong nháy mắt ánh sáng mạnh mẽ chói mắt b.ắ.n ra chiếu sáng trời đất vạn vật, Chu Giác Sơn nhìn chằm chằm đám người ngoài cửa sổ, môi mỏng dán sát vào bên tai cô nhẹ giọng an ủi, “Tại Tư, bây giờ không phải là lúc bi thương.”

Buổi chiều anh phải đi.

Vụ án Hồ Nhất Đức này còn chưa giải quyết.

Tại Tư bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, vội vàng lau nước mắt, ngẩng đầu nói, “Vừa nãy, em bị giam ở trong gian phòng kia, nghe được cuộc trò chuyện của Hồ Nhất Đức và một tên mã tử. Bọn họ đã từ chỗ Ngô Tứ Dân phát hiện ra thân phận của anh, anh không thể tiếp tục ở lại Nam Shan, anh phải đi, tình cảnh hiện tại của anh nguy hiểm hơn bất cứ ai.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-180-thuong-ta-cua-toi.html.]

Người ra vào trong trại tử này, đã không đơn thuần là quân nhân nữa rồi, bọn họ giống như thế lực xã hội đen, tội ác tày trời, g.i.ế.c người không chớp mắt. Ở địa phương không chịu kiểm soát của pháp luật, quân đội nắm cảnh sát trong tay, một khi vài thế lực truy đuổi chặn đường Chu Giác Sơn, cảnh sát Nam Shan cũng sẽ không giúp bọn họ.

“Anh biết, nhưng anh không thể đi như vậy.”

Chu Giác Sơn cúi đầu, hai tay nâng mặt của Tại Tư, dùng bụng ngón tay cái lau nước mắt hai bên má của Tại Tư.

“Anh không đi, ở lại thì có thể làm những gì?”

Hồ Nhất Đức đã biết thân phận của Chu Giác Sơn, Ngô Tứ Dân bị bắt, toàn bộ binh quyền của Nam Shan đều rơi vào tay của Hồ Nhất Đức. Hồ Nhất Đức nắm chặt quyền lực, sẽ không có ai tin lời của Chu Giác Sơn, không giống ngày trước, cho dù là Phùng Lực và Thang Văn một khi biết được thân phận cảnh sát của anh, bọn họ cũng đều sẽ lựa chọn đứng ở phía đối lập Chu Giác Sơn.

Tại Tư ôm Chu Giác Sơn, hai mắt đẫm lệ, gần như dùng giọng điệu cầu khẩn thỉnh cầu anh rời đi cùng cô.

Chu Giác Sơn cắn răng, đẩy Tại Tư ra, lòng bàn tay nắm chặt bả vai gầy tinh tế của Tại Tư, “Tại Tư, anh với em không giống nhau, anh là người Myanmar, anh sinh ra và lớn lên ở nơi này. Anh biết điểm mấu chốt của nơi này là ở đâu. Anh túc, ma túy ở nơi này, không thể tiếp tục bỏ mặc nữa, muốn cải cách, không thể tránh khỏi đổ m.á.u hy sinh.”

Chu Giác Sơn lúc nhỏ, nhớ rất rõ ràng, thời điểm anh khoảng năm sáu tuổi, mẹ anh đã nói với anh, bởi vì người làm công trong gia đình anh hút ma túy quá liều, xuất hiện ảo giác, đem con gái sống nương tựa với mình, đặt ở trên bàn ăn trong phòng bếp, cắn đến chết.

Anh túc, đối với người Myanmar mà nói có ý nghĩa như thế nào?

Có lẽ ở thế kỷ trước, còn có thể xem như một con đường tiền tài làm giàu của một số ít người, nhưng đến thế kỷ này, tổng cộng 48 quốc gia và địa khu ở châu Á đều đang dựa vào khoa học kỹ thuật và văn hóa để phát triển, chỉ riêng Myanmar, vẫn sống ở trên con đường cũ của thế kỷ trước, gặm nhấm khoái cảm hư vô mà ma túy mang tới cho bọn họ.

Ban đầu Chu Giác Sơn lựa chọn làm quân nhân, thuần túy là bởi vì Triệu Tuấn, ông ấy khiến anh từ một tên lưu manh tính cách lười biếng, thay đổi hoàn toàn, trở thành một quân nhân.

Anh mới tham gia quân ngũ không lâu, ba mẹ anh lại bởi vì động đất mà qua đời, Chu Giác Sơn bỗng nhiên không nơi nương tựa, chỉ có thể dựa vào huấn luyện và chiến đấu thực tiễn ngày qua ngày để tiêu phí thời gian, anh buông thả, sống mà không có mục đích, cũng là Triệu Tuấn thức tỉnh anh.

Ông ấy nói làm quân nhân hoặc làm cảnh sát đều sẽ có hoài nghi như vậy, sẽ nghi ngờ bản thân, muốn hỏi tại sao mình phải dùng sự hy sinh của bản thân để bảo vệ người khác, hơn nữa cũng không có ai từ khi sinh ra đã mang sắc thái anh hùng. Nếu như anh không tình nguyện, anh có thể lựa chọn buông tha. Thế nhưng một khi anh lựa chọn rời đi, trên người anh mang theo nỗi nhục của quân nhân. Trên đời này, chỉ có hai loại người có thể không để tâm đến nỗi nhục kia, một loại là người hèn nhát không có năng lực, một loại là người vô học mất trí.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 180

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 180
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...