Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 30

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đoạn đường Chu Giác Sơn đi Kachin dữ nhiều lành ít, chiếu theo lòng trung thành của Thang Văn đối với Chu Giác Sơn, cậu ta ắt phải đúng giờ hỏi thăm động tĩnh của Chu Giác Sơn, vì anh ta trải sẵn một đường lui, đề phòng bất cứ tình huống nào.

Huống chi, mấy ngày nay Chu Giác Sơn không có ở đây, những binh lính bị thương trong thôn trại này, binh cấp dưỡng, lính quân y, từng người từng người vẫn chăm chỉ làm việc như cũ, làm việc gọn gàng ngăn nắp. Bộ đội vũ trang độc lập của dân tộc thiểu số ở Myanmar trên cơ bản có thể đạt đến trình độ và tố chất như thế nào, trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ, những người này quen thói không tập trung, nếu như không có người ở phía sau hạ mệnh lệnh và yêu cầu chuẩn xác thì bọn họ nhất định không làm được như bây giờ.

Mấy ngày gần đây Tại Tư đúng là rảnh rỗi đến ngây người, nhưng ngây người cũng không có nghĩa là ngu ngốc.

“Anh ta có nói lúc nào mới có thể trở về không?”

Giọng nói của cô quả quyết, nghiêng đầu nhìn Thang Văn.

Quyển nhật ký của cô bị Chu Giác Sơn mang đến Kachin, nếu như tình huống cho phép, cô muốn tìm một cơ hội đem đồ từ trong tay anh ta lấy về…

Mê Truyện Dịch

Thang Văn sờ sờ cổ, có chút lúng túng.

“Cậu không nói thì tôi đi hỏi người khác cũng giống vậy.” Có tiền có thể sai khiến ma quỷ, những binh lính bị thương kia cũng không nói năng thận trọng như Thang Văn, Tại Tư trở về tùy tiện lấy một món đồ hối lộ một chút, cô cũng không tin không có ai nói cho cô biết.

“The day after tomorrow!”

(Ngày kia!)

Nhìn thấy Tại Tư bước đi, Thang Văn vội vàng ngăn cản cô ta. Hắn ta cau mày, có chút khẩn trương nói ra.

“Cô đừng tiết lộ với đoàn trưởng.”

Cái này thật ra cũng tính là cơ mật quân sự, hắn ta đã thề không nói cho cô ta biết.

Tại Tư cười gật đầu, không hỏi nhiều nữa.

Thang Văn chống nạng, khập khiễng trở lại chỗ ăn cơm.

Tối đó, đêm khuya vắng người, trong núi tản ra hơi nước ấm áp, toàn bộ thôn trại bị bao phủ trong một lớp màn sa mịt mù, tiếng ve kêu trên cây không ngừng nghỉ, mặt trăng trên đầu, một mình Tại Tư ngồi trước bàn đọc sách trong phòng trúc, ngắm nhìn giấy bút Chu Giác Sơn đã dùng qua, như có điều suy nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-30-thuong-ta-cua-toi.html.]

Ngày kia Chu Giác Sơn trở về…

Ngày mai là lễ hội Ánh sáng mỗi năm một lần của Myanmar…

Lễ hội Ánh sáng còn gọi là “Lễ dâng áo cà sa”, là ngày lễ mà người Myanmar hết sức coi trọng, hàng năm đến thời gian này, đêm trăng tròn, tín nam thiện nữ đều phải hướng về phía nhà sư kính dâng áo cà sa, đốt đèn nghênh thần [2], tổ chức đủ loại hoạt động vui chơi.

[2] Nghênh thần (迎神): đón tiếp thần linh.

Đến lúc đó, người nhất định sẽ nhiều, tình cảnh cũng sẽ rất hỗn loạn, cô có nên lợi dụng thời cơ này rời khỏi chỗ này hay không…

Ý tưởng chạy trốn lại lần nữa nổi lên, mặc dù lần này cũng không có nguy hiểm cấp bách như lần trước, nhưng ít nhiều cô vẫn còn muốn chạy trốn, dù sao Chu Giác Sơn đối với cô cũng không tín nhiệm, cô cần gì phải yên lặng an phận mà lưu lại ở bên cạnh anh ta.

Trước tiên lập kế hoạch rồi hãy nói, đến lúc đó đi hay không đi, phải bình tĩnh xem xét tình huống cụ thể.

Nghĩ như vậy, Tại Tư mở bút máy của Chu Giác Sơn, nhanh chóng viết lên tờ giấy trắng ở trên bàn.

Cô vẽ một tấm bản đồ, đánh dấu vào các dấu hiệu trọng điểm.

Thật ra thì vẫn là rất đơn giản, chủ yếu là vì mấy ngày nay Chu Giác Sơn không có ở đây, cô quan sát tỉ mỉ, mỗi ngày nhìn như là ngồi ở cửa buồn chán ngây người, nhưng thực ra đa phần thời gian là đang tính toán thời gian binh lính tuần tra đi qua trước cửa và thời gian đổi ca của bọn họ. Ngây người ở trên chiến trường hai năm, cô biết rõ, bất kể là sắp xếp chính xác đến thế nào đi chăng nữa, chỉ cần là do con người tạo nên, thì nhất định sẽ tồn tại các loại vấn đề và sơ hở.

Cô có thể nắm bắt được sơ hở tuần tra khi tốp binh lính đổi ca và đi ăn vào lúc 7 giờ 25 phút tối mai, ngụy trang một phen, trà trộn trong thôn dân, đi theo bọn họ đến ngôi chùa gần nhất.

Về phần còn lại của kế hoạch trốn thoát, giống như kế hoạch lần trước cô tính toán ở bờ sông. Chùa miếu ở Myanmar thông thường đều xây ở ven sông, ở gần đó nhất định sẽ có thuyền hoặc phương tiện giao thông khác, chỉ cần cô có thể thoát khỏi tầm nhìn của binh lính, sẽ dọc theo sông Namtu đi lên phía Bắc, cô có thể chạy tới bến cảng Ruili, trở lại trong nước.

Cho dù không chạy, cô cũng quyết tâm muốn đi ra ngoài xem xét xung quanh.

Tại Tư nghĩ như vậy… để bút xuống, đứng dậy.

Trong phòng ngủ sáng sủa, có người kéo rèm cửa sổ xuống, Tại Tư xác nhận lại một lần cửa sổ xung quanh, hình ảnh trong lành đột nhiên trở hương diễm, bên giường, một người phụ nữ đang cởi váy, cởi áo lót, vén lên mái tóc dài đen nhánh, lộ ra mảng lớn da thịt trắng nõn, dáng người yểu điệu duyên dáng, cảnh xuân kiều diễm, choáng váng đến tận cùng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...