Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 148

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tại Tư nhìn bóng đêm, trong lòng vô cùng cảm khái, cô nghĩ tới Khang tẩu, nghĩ tới Tiểu Tinh, đương nhiên, “Như thế cũng tốt…”

Cũng không thể thật sự để cô ấy sinh ra được, một khi cô ấy khôi phục lại ký ức, vậy đứa bé kia sẽ khiến cô ấy thống khổ đến nhường nào.

Hai người trầm mặc một hồi, ngoài ban công lâm vào một mảnh yên tĩnh dài dòng. Từ góc độ này, còn có thể nhìn thấy bãi cỏ mênh m.ô.n.g bát ngát, đèn đường liên tiếp uốn khúc, nhân viên quản lý chuồng ngựa đang dắt Tạp Mại và con ngựa nhỏ màu trắng đi tản bộ.

Tạp Mại đúng là ngựa hoang, thiên tính bướng bỉnh, nhưng cũng không biết là bởi vì cái gì, một ngày đụng phải con ngựa trắng nhỏ có lốm đốm màu hạt dẻ kia, nó giống như thay đổi linh hồn, trở nên yên tĩnh, chín chắn, giống như là cảm giác lệ thuộc.

Cho nên nói, chuyện tình cảm mà, ai cũng không nói chính xác được.

Tại Tư cau mày, bỗng nhiên giống như nhớ tới gì đó, cô quay đầu nhìn Triệu Tuấn, dịu dàng nở nụ cười, “Vậy Bạch Tĩnh mới phá thai hơn một tháng? Đi cùng bọn con, có thể quá nguy hiểm không…” Cô suy nghĩ một chút, lại cố ý nói ra, “Hay là ở lại bên cạnh ba, ba sẽ chăm sóc thêm một thời gian nữa?”

Triệu Tuấn liên tục xua tay, “Không được không được!”

“Vậy làm thế nào…”

“Dù sao vẫn không được.”

Ngay trước mặt con gái của mình, ông cũng nghiêm chỉnh nói rõ, thật ra Triệu Tuấn để Bạch Tĩnh rời đi, cũng là ông có tư tâm. Mặt khác… mấy ngày gần đây người phụ nữ kia, lúc nào cũng vô tình hay cố ý ra ám hiệu với Triệu Tuấn, để Triệu Tuấn và cô ấy ngủ chung.

Triệu Tuấn tự nhận là một chính nhân quân tử, nhưng cũng vẫn không dám xưng là định hải thần châm [1].

[1] Định hải thần châm: là gậy như ý của Tôn Ngộ Không. Ý nói là không thể đứng yên mãi như gậy như ý =)))

Ông thật sự sợ có ngày nào đó mình đang ngủ say, Bạch Tĩnh liền lén lén lút lút trèo lên giường của mình… Ông cũng vài năm chưa “khai trai” rồi, loại giày vò này, ông không chịu nổi nữa.

Tại Tư cười trộm, cũng không nói thêm gì cả.

Trong phòng khách, từ khi hai người tách ra, cũng chỉ còn lại Chu Giác Sơn và Bạch Tĩnh hai người nhìn nhau, mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Không lâu lắm, ánh sáng trong phòng dần dần tối đi, chân mày Chu Giác Sơn khẽ động, đứng dậy đi tới cửa bật đèn.

Bạch Tĩnh nhìn trộm bóng lưng của anh ta, ánh mắt khẽ động. Mặc dù cô mất đi ký ức, nhưng cô cũng không ngốc, nhìn dáng dấp, tiểu tử này xấp xỉ tuổi cô, không đến ba mươi tuổi, hoặc khoảng ba mươi tuổi.

Cô cất giọng, gọi anh ta, “Này, cậu là bạn của Triệu Tuấn à?”

“Không phải.”

“Cậu là đồng nghiệp của Triệu Tuấn à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-148-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Không phải.”

“Vậy cậu là thân thích của Triệu Tuấn à?”

“Không phải.”

“Vậy cậu là con rể của Triệu Tuấn à?”

… Chu Giác Sơn còn tính nói tiếp “Không phải”. Nhưng mí mắt anh vừa nhấc lên, trong lúc vô tình nhìn thấy Tại Tư ngoài cửa sổ.

Bạch Tĩnh cười hì hì, “Ồ, hóa ra cậu là con rể của Triệu Tuấn hả.”

Chu Giác Sơn mặc kệ cô ta, phất tay một cái, cất bước đi về phòng ngủ.

Sau lưng, bỗng nhiên truyền tới thanh âm vang dội, “A, con trai, vậy con phải gọi mẹ là mẹ đấy!”

Chu Giác Sơn trợn mắt, rầm một tiếng đóng sầm cửa lại.

Khóe miệng một hồi co giật.

“Ngốc x [2].”

Tối hôm đó, Triệu Tuấn và Tại Tư hàn huyên cho tới rất khuya, thời gian không còn sớm, Bạch Tĩnh ngủ trước rồi. Lúc đêm khuya vắng người, hai người phụ nữ đã bàn bạc ổn thỏa, phái Bạch Tĩnh cùng đi Nam Shan một chuyến, chỉ là còn chưa hỏi ý kiến của Chu Giác Sơn.

Chu Giác Sơn vốn là cũng không phản đối, nhưng mà sau khi gặp qua Bạch Tĩnh, anh đột nhiên thay đổi lập trường.

“Cháu không đồng ý.”

Mê Truyện Dịch

Triệu Tuấn kinh ngạc, “Cậu không đồng ý? Tại sao?”

“Cô ta là một người Trung Quốc, ngay cả một câu tiếng Myanmar cũng không biết, chẳng có chút quen thuộc nào với quân khu bang Nam Shan, cháu mang cô ta đi cùng, cô ta có thể giúp cháu được gì?”

Quan trọng nhất, cô ta còn là một người phụ nữ.

Lúc trước Triệu Tuấn ông ấy cũng không nói muốn phái một người phụ nữ đến giúp anh. Ở loại địa phương như quân khu bang Nam Shan, ngư long hỗn tạp, mặc dù trên danh nghĩa Triệu Tuấn nói là phái Bạch Tĩnh đến giúp anh, thế nhưng một khi thật sự đến chỗ đó, viên đạn không có mắt, cô ta lại chỉ là một người phụ nữ tay trói gà không chặt, vậy rốt cuộc là cô ta chiếu cố anh hay vẫn là anh chiếu cố mình đây?

Triệu Tuấn ngẫm lại, sờ sờ cổ, “Vậy, vậy cậu cứ xem cô ấy là một người giúp việc là được.”

Chu Giác Sơn giữ vững lập trường, “Không được, cháu biết rõ chú đã cứu cô ta, thế nhưng chuyện gì ra chuyện đấy, nếu như cháu muốn, cháu có thể hô tới quát lui với cô ta, nhưng còn Tại Tư thì sao, Bạch Tĩnh tốt xấu gì cũng có ân với Tại Tư, Tại Tư có thể sai bảo cô ta giống như một người giúp việc sao?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...