Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 165

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hơn nữa Chu Giác Sơn hẳn là rõ ràng hơn Tại Tư, Hồ Nhất Đức buôn lậu nhưng chưa từng chủ động lộ diện, cũng chưa bao giờ xuất ngoại, chuyện buôn lậu này đều là do mã tử dưới tay ông ta phụ trách, vả lại mã tử dưới tay ông ta người nào cũng sử dụng tên giả, mỗi một cấp bậc lại có chế độ quản lý nghiêm ngặt, ví dụ như mã tử ở tầng thấp nhất, thậm chí rất có thể cũng không biết ông chủ của bọn hắn chính là Hồ Nhất Đức.

Muốn bắt Hồ Nhất Đức, nói thì dễ làm mới khó…

Đêm càng khuya, khắp nơi vắng vẻ, gió thổi qua, lá cây trong núi sâu vang xào xạc. Trăng sáng như gương, ban đêm như vỏ bọc, trong lúc vô tình, ngay cả nước trà trong ấm trà cũng đều nguội lạnh.

Chu Giác Sơn cầm ấm trà lên, đổ ra một chút cặn, đi tới bên cửa sổ đổ xuống, “Biện pháp cũng không phải là không có.”

“Cái gì?”

“Là cái gì thì em cũng không cần hỏi tới, chuyện của sau này, em cũng đừng xen vào nữa.”

Anh đặt chén trà xuống, hai tay chống ở bên rìa cửa sổ, bên ngoài cửa sổ thủy tinh trong suốt, là màn đêm tối đen, bầu trời đầy sao vô tận, mắt người mặc dù có thể nhìn thấy ngọn núi cùng điểm cuối của ngọn cây, nhưng tuyệt đối không nhìn thấy điểm cuối của ban đêm.

Bình minh, mặc dù ở gần ngay trước mắt.

Nhưng mà trước khi bình minh, lại là bóng đêm u ám.

Tại Tư khẽ run vài giây, giống như là không phản ứng kịp, cô một mình ngơ ngác ngồi trên ghế ở chính giữa phòng khách, lông mi dài khẽ động, ngón tay siết chặt làn váy.

Chu Giác Sơn liếc nhìn cô một cái, xoay người, sải bước đi lên tầng hai.

“Ý anh là để em đừng để ý duy nhất sự kiện Hồ Nhất Đức này, hay là đối với toàn bộ những việc trải qua cùng quyết định sau này… đều đừng để ý nữa?”

Chu Giác Sơn bước chân chậm lại.

Tâm tư của anh chìm xuống trong nháy mắt, chậm rãi quay đầu, nhìn về phía sau lưng mình.

Tại Tư đang đứng ở dưới anh một bậc thang, gió nhẹ thổi lất phất tóc mai bên tai cô, cô ngước nhìn anh, vành mắt phiếm hồng, nước mắt trong suốt đang đảo quanh trong hốc mắt.

“Mọi người đều là người thông minh, người quang minh chính đại không nói tiếng lóng.” Cô nghe được thái độ và ngữ khí của anh, cô biết rõ, có một số việc, cô không muốn xảy ra nhất, cuối cùng cũng sắp xảy ra rồi.

Chu Giác Sơn dời tầm mắt, đầu lưỡi chạm lên hàm trên, đánh một tiếng vang, “Em đã giúp anh rất nhiều rồi.”

“Cho nên?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-165-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Chuyện sau này em cũng không giúp được nữa, không bằng sớm suy tính một chút, có muốn bớt chút thời gian để làm chuyện khác không?”

Trầm mặc, hãm sâu vào một đoạn trầm mặc dài dòng.

Một hồi lâu qua đi, Tại Tư run rẩy siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, cắn môi, cố nén nước mắt, “Vậy không biết Chu đoàn trưởng có cao kiến gì?”

“Anh cảm thấy em vẫn thích hợp làm một phóng viên. Có nguyên tắc, có nhiệt tình, nhạy bén, logic rõ ràng, có thể chịu được cực khổ, tầm nhìn rộng lớn, thích giao tiếp với người xa lạ, em trời sinh chính là một nhân tài phóng viên.” Chu Giác Sơn đời này rất ít khâm phục người phụ nữ nào, Du Tại Tư là một người, có thể cũng chính là một người duy nhất.

Anh nhìn cô một cái, đi xuống dưới một bậc, cô gắng nhìn thẳng vào cô, “Thế nhưng đừng làm phóng viên chiến trường nữa, quá nguy hiểm, cũng đừng đi địa phương đang giao chiến, dù chỉ là bị thương, vấp ngã, anh đều sẽ đau lòng.”

Tại Tư không nhịn được liền rơi nước mắt, giơ tay vung qua, bàn tay lại dừng cách mặt anh không tới một centimet, giơ lên bất động…

Mê Truyện Dịch

“Em đánh đi.” Chu Giác Sơn đứng vững như cây tùng, giọng điệu nhàn nhạt, ngay cả tránh cũng không tránh.

“Em cũng muốn đánh. Thế nhưng, em không ra tay được…”

Giọng nói của cô nghẹn ngào, ngửa đầu nhìn anh.

Chu Giác Sơn chợt cúi đầu, kéo Tại Tư vào trong ngực, hôn lên môi cô. Răng môi gắn bó, đột nhiên điên cuồng tùy ý rơi xuống như bão táp mưa sa, anh giống như là hận không thể nuốt cô vào trong bụng, gắt gao ôm chặt cô không thả.

Anh cũng không nỡ, anh làm sao có thể bỏ được cô. Cmn anh vô cùng yêu cô, anh còn chưa kết hôn sinh con với cô nữa.

“Không phải là vĩnh biệt, em nhớ cho kỹ.”

Tại Tư nước mắt chảy không ngừng, khóc nức nở, “Em không muốn đi…”

Trong lòng Chu Giác Sơn cũng không nỡ, hít sâu một hơi, nhắm mắt, dịu dàng sờ sờ tóc của cô, “Ngoan, em không thể không đi.”

“Bây giờ anh để em đi, Hồ Nhất Đức bọn họ nhất định sẽ sinh nghi!”

“Anh biết! Nhưng em cũng nhất định phải đi.”

Cách thời gian Ngô Tứ Dân tổ chức quyền đấu thầu khai thác cùng xuất khẩu gỗ và ngọc thạch của bang Nam Shan còn lại ba ngày, tình trạng cơ thể Sài Khôn không tốt, lần này sẽ không đến bữa tiệc, ngày mai, Đan Thác và Triệu Tuấn sẽ cùng nhau đến Nam Shan.

Tối hôm đó, Triệu Tuấn lại từ Lashio cung cấp đầu mối mới nhất, ba ngày sau, là thời điểm tập đoàn Sài Khôn xuất hàng lần kế tiếp. Trước khi lão Đàm bị cướp đi, kho vũ khí quân hỏa của bang Nam Shan đã bị quét sạch không còn một chút gì, kho vũ khí quân hỏa của Nam Shan cố định vào ngày 23 mỗi tháng sẽ bổ sung tiếp viện, cái này cũng đã nói lên, Hồ Nhất Đức đã hành động trước một bước, đem toàn bộ quân hỏa có thể nuốt riêng vận chuyển đến trại tử sản xuất ma túy kia.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 165

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 165
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...