Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 170

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau một buổi trưa kia, Tại Tư một mình ngồi xổm dưới đất, đau khổ tột cùng, khóc đã lâu lắm rồi.

Bờ sông đối diện, khói dày đặc che khuất bầu trời, hỏa hoạn cao vút tùy ý cắn nuốt mọi thứ xung quanh, ngọn lửa đỏ thẫm phác họa bóng dáng mảnh khảnh của cô, lộ ra cô vô lực, bất lực như vậy…

Tống Diễn và Y Đường đều không phải là kiểu người rất cảm tính, nhưng thấy Tại Tư khóc, khóc thành như vậy, dù sao cũng vẫn có chút chua xót, khổ sở, không đành lòng.

Tối hôm đó, bọn họ vì cô điều chỉnh một chút lộ trình, không trực tiếp lái xe đến biên giới Myanmar – Trung Quốc, mà ở trên thị trấn cách quân khu bang Nam Shan gần nhất tìm một khách sạn, thuê vài gian phòng, ngắn ngủi dừng chân một đêm, sáng mai lại đi.

Thời gian cơm tối, khách sạn làm xong thức ăn, người phục vụ gõ cửa vài lần, Tại Tư đều không trả lời.

Y Đường nhìn tình huống một chút, quyết định tự mình đưa qua, cô ấy gõ cửa phòng khách sạn một cái, “Du tiểu thư, ăn một chút gì đi.”

Một lát trôi qua, cửa mở ra.

Tại Tư xoa xoa nước mắt, “Cảm ơn cô, làm phiền cô rồi.”

Y Đường nhìn Tại Tư một cái, dịu dàng an ủi cô vài câu, Tại Tư nhẹ nhàng lắc đầu, thật ra những lời đó cô cũng đều hiểu. Đã từng, cô cũng là dùng những lý luận không thực tế như vậy thuyết phục bản thân mình. Nhưng khi sự tình chân chính xảy ra, cô mới biết được lý luận và an ủi cũng không dùng được.

“Tôi không sao mà, Tống phu nhân, cô không cần lo lắng, tôi khóc xong cũng đỡ nhiều rồi.”

Chu Giác Sơn quyết định muốn cô rời đi, cô sẽ không trở lại nữa, sự tồn tại của cô cũng không phải muốn tạo thêm phiền toái cho Chu Giác Sơn, cô biết rõ, nếu như cô không giúp được anh, vậy còn không bằng cách xa anh một chút thì sẽ tốt hơn.

Y Đường rời đi.

Thời gian gần tối, bên ngoài khách sạn tĩnh mịch im ắng. Tại Tư ở trên tầng hai của khách sạn, cửa sổ của cô đối diện sân nhỏ [4] của khách sạn, bên ngoài cửa sổ thủy tinh trong suốt, nắng chiều ảm đạm mờ nhạt xuyên qua song cửa sổ, trong sân nhỏ cây liễu rủ xuống như che phủ, đong đưa theo gió, dáng vẻ yểu điệu.

[4] Sân nhỏ (天井): là khu đất trống chính giữa có bốn tòa nhà vây quanh, hoặc có ba tòa nhà và một bức tường vây lại, hoặc có hai căn nhà và hai bức tường vây lại. Hình ảnh ở cuối chương.

Bữa tối trên khay cơm rất giản dị, địa phương nhỏ như chỗ này, cũng không có món ăn gì quá tinh tế, Tại Tư tập mãi thành thói quen, cũng không xói mói quá nhiều.

Cô cảm thấy trong lòng khó chịu, bưng khay cơm đến trước cửa sổ, mở cửa sổ, định hóng mát một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-170-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Ai, chuyện của Ngô bộ trưởng đều làm xong rồi chứ.”

“Làm xong rồi.”

“Hồ tướng quân có dặn dò gì không.”

“Cũng không dặn dò gì đặc biệt, chỉ nói là Ngô bộ trưởng cùng ông ấy tốt xấu gì cũng là giao tình cũ mấy chục năm rồi, đừng thấy máu, coi tạm ổn là được rồi.”

Trong sân nhỏ, có hai binh lính mặc quân phục màu xanh biếc đang nói chuyện.

Bởi vì kết cấu của sân nhỏ sẽ dễ dàng tạo thành tiếng vọng, cho nên dù cho khoảng cách rất xa, như cũ vẫn có thể nghe được vô cùng rõ ràng.

Tại Tư ngồi ở trong phòng, không đặt ở trong lòng.

Hôm nay Hồ Nhất Đức vắng mặt, Ngô Tứ Dân lại xảy ra chuyện, cô cảm thấy, chỉ là người có chút đầu óc, chỉ sợ là nhắm mắt lại cũng có thể nghĩ ra được là Hồ Nhất Đức động tay chân.

Nếu cô có thể nghĩ đến, Chu Giác Sơn nhất định cũng có thể nghĩ đến, anh từ trước đến nay luôn hiểu những thế lực, quyền lực này hơn cô, cho nên Tại Tư cũng không lo lắng cho chuyện này nhiều lắm.

Mê Truyện Dịch

Binh lính trong sân nhỏ tiếp tục nói chuyện, “À, Chu Giác Sơn kia nói thế nào?”

“Hắn ta? Hắn ta để cho chúng ta tiếp tục phối diễn với hắn ta.”

“Vẫn là hắn ta tiếp tục giả trang người tốt, Hồ tướng quân giả trang kẻ xấu.”

“Đúng, chờ Hồ tướng quân lên làm bộ trưởng, hắn ta có thể làm tư lệnh tập đoàn quân [5] rồi.”

… Ngoài cửa sổ bầu trời xanh thẳm, vạn dặm không mây, gió mát chầm chậm, thời gian trôi qua như cát trôi trên biển, tất cả bình lặng như mọi ngày, tiếng nói chuyện trong sân nhỏ cũng không hề gián đoạn.

Tại Tư bỗng nhiên đứng dậy, mở rộng toàn bộ hai cánh cửa sổ.

“… Haizzz, mày khâm phục hay không khâm phục, Chu Giác Sơn người này đúng là giảo hoạt, hắn ta làm người tốt, nhận danh lợi cả hai bên, binh lính và dân chúng cấp thấp nhất vẫn còn sùng bái cung kính hắn ta như Bồ Tát sống, muốn tao nói, nước cờ của người này thật sự là rất cao.”

“Đó là đương nhiên, những gì mày thấy vẫn chỉ là một góc của núi băng, nhưng mà nói lại trước đó, mày cho rằng làm sao hắn ta có ngày hôm nay? Lại còn làm sao từ quân đội Thái Lan nhảy dù xuống đoàn trưởng Trung đoàn 3? Hồ tướng quân ngoài mặt không đội trời chung với hắn ta, nhưng ở sau lưng lại xuất ra không ít sức lực. Mặt khác theo thực lực của Hồ tướng quân, ông ấy làm sao có thể đồng ý phân chia binh quyền trong tay mình cho người khác? Nói cho mày biết một chuyện, Ngô Tứ Dân nhìn như dễ lừa gạt, nhưng thật ra ông ta cũng có chút đầu óc, đoạn thời gian trước, thời gian Chu Giác Sơn ở Lashio, Hồ tướng quân không phái người đùa bỡn hắn ta, cũng đã bị Ngô Tứ Dân hoài nghi, Ngô Tứ Dân tìm người âm thầm điều tra, lại vẫn luôn nghĩ biện pháp cầm chân Chu Giác Sơn, mượn cớ triển khai kinh tế, chính là vì cố gắng ngăn chặn Chu Giác Sơn không để cho hắn ta và Hồ tướng quân gặp mặt.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 170

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 170
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...