Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 167

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[4] Phú thương: thương nhân có rất nhiều tiền.

Náo nhiệt hiếm thấy…

Đôi mắt cô sáng lấp lánh, đứng ở dưới cửa sổ phòng trúc, hai tay kéo mành cửa sổ, “Em rất muốn biết một chút về đấu thầu ở Myanmar là như thế nào.”

Chu Giác Sơn vừa mới mặc xong quân phục, từ trong phòng ngủ đi ra. Nghe vậy, từ phía sau ôm lấy cô, cúi đầu nói, “Sau này có cơ hội, anh sẽ dẫn em đi xem một chút.”

Tại Tư quay đầu, đôi mắt cúi xuống, nhìn trong n.g.ự.c anh mà lòng nặng trĩu.

Chu Giác Sơn nhìn sang chỗ khác, cúi đầu, khẽ hôn ở vành tai của cô, “Được rồi, không có chuyện gì. Hôm nay em đi trước, ba ngày sau là anh có thể hoàn thành nhiệm vụ, chậm nhất là một tuần, thì có thể chạy đến Trung Quốc hội họp với em rồi.”

“Anh không gạt em chứ?”

“Đương nhiên.”

Lời hứa hẹn với cô anh sẽ không nuốt lời, “Đây không phải là sinh ly tử biệt, cho nên em vui lên một chút, đừng khó coi như vậy.”

Trở lại Trung Quốc, rõ ràng là chuyện cô vẫn mong đợi, cô nên vì thế mà vui mừng mới đúng. Chu Giác Sơn rất rõ ràng, Myanmar là một quốc gia phong cảnh tươi đẹp nhưng tuyệt đối không phải là nơi thích hợp để ở lại lâu dài, kinh tế Trung Quốc phát triển, hòa bình yên ổn, nơi đó có pháp luật văn minh, có chính phủ vững chắc, tuy nói mỗi một quốc gia cũng đều không tránh khỏi tồn tại rất nhiều tệ nạn, Trung Quốc cũng không thể tránh được, thế nhưng toàn thế giới đều đang nhìn thấy Trung Quốc ngày càng hưng thịnh, anh tin rằng, về sau quốc gia này nhất định sẽ càng ngày càng tốt.

Tại Tư nhẹ nhàng gật đầu, buồn bã thở dài một hơi.

Cho đến hôm nay, cô quả thật không biết mình còn có thể giúp anh làm những gì.

Mê Truyện Dịch

Cô chỉ biết phân tích logic, đối với hành động bắt giữ quy án lại hoàn toàn không biết gì cả. Từ bé môn thể dục cô đã kém rồi, lúc còn đi học chạy 800m trên cơ bản cũng chỉ có thể đạt mức đủ tiêu chuẩn, nhảy cao, nhảy xa, thì không cần phải nói nữa… Cô ngay cả nhảy dây chun đơn giản nhất cũng nhảy không được.

Cô biết rõ, nếu như cô khăng khăng muốn lưu lại, cho dù là muốn giúp anh truy đuổi một đào phạm cũng rất khó khăn.

Hơn nữa nếu như cô khăng khăng không đi, có khả năng sẽ giống như thời gian lần trước ở thị trấn Daren, bị người lợi dụng, trở thành vũ khí uy h.i.ế.p Chu Giác Sơn.

Cho nên… cô sẽ chọn rời đi.

“Nhưng em muốn anh biết, em đi, là vì để anh có thể an toàn.” Đáy mắt của Tại Tư lại ươn ướt rồi, nhiệm vụ lần này, anh nhất định phải vô cùng cẩn thận, phải sống sót, cô không xác định được trong nhiệm vụ lần này anh có thể gãy tay gãy chân hoặc mù điếc hay không, nhưng cô cái gì cũng không sợ, “Chu Giác Sơn, em mặc kệ anh sẽ lấy diện mạo và phương thức gì để tới gặp em, em đều không để tâm, nhưng anh nhất định phải tới gặp em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-167-thuong-ta-cua-toi.html.]

Ánh mắt Chu Giác Sơn dịu dàng, “Anh biết, dù cho anh thay đổi, hai chân cắt cụt, anh bò cũng phải bò qua.”

“Ừm!”

Tại Tư ôm chặt Chu Giác Sơn, nhắm mắt lại, nước mắt trong suốt thấm ướt lông mi, tí tách rơi xuống bả vai anh và trên cổ áo.

Thời gian không còn sớm, binh lính dưới tầng đã thúc giục anh mấy lần, Chu Giác Sơn nhìn Tại Tư, thay cô lau nước mắt, cùng nhau đẩy cửa đi ra ngoài.

Hôm nay, Ngô bộ trưởng mở tiệc chiêu đãi các phú thương, tổ chức bữa trưa ở tòa nhà chính của quân khu, hình thức tiệc buffet [5], ngay cả toàn thể quân binh ngoài đại đội đều có mặt tại nơi này.

[5] Tiệc buffet (tiệc đứng): là hình thức tổ chức bữa tiệc ăn uống trong đó tất cả thức ăn được đặt trong một khu vực chung để mọi người tự phục vụ bằng cách lấy các món đã được soạn sẵn trên bàn tiệc.

Chu Giác Sơn dẫn Tại Tư đi tới tầng hai, dựa theo sắp xếp trước đó, gặp mặt Tống Diễn và Y Đường trước một lần.

“Cậu ấy cùng Y Đường là một đôi vợ chồng, mấy năm trước anh đi Brazil xem đá bóng, quen biết cậu ta.”

Tống Diễn là làm buôn bán gỗ, cậu ta ở Trung Quốc có vài rừng gỗ rất thích hợp. Đầu năm nay, tài nguyên độc quyền chính là tài phú vững chắc nhất, quy mô công ty của cậu ta rất lớn, ở Myanmar cũng có công xưởng, tài sản trên danh nghĩa nói ít thì cũng hơn trăm triệu NDT (~ 340 tỷ VND), nhiều hơn thì không thể lường được.

“Du tiểu thư, rất vui khi được gặp cô.”

Tống Diễn nói giọng trầm thấp, đứng nghiêm, anh ta lễ độ đưa tay phải ra, Tại Tư cũng rất khách khí bắt tay một chút.

Ánh mắt của cô, trái lại không nhịn được lưu luyến trên người Y Đường ở bên cạnh anh ta.

— Một người phụ nữ rất tao nhã dịu dàng.

Còn mang theo một loại cảm giác phụ nữ Giang Nam, mềm mà không yếu, kiều mà không mị [6].

[6] Kiều mà không mị: xinh đẹp nhưng không phải kiểu mê hoặc.

Y Đường mỉm cười, ánh mắt ấm áp, khẽ gật đầu với Tại Tư.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 167

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 167
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...