Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khang tẩu dẫn Tại Tư về nhà, Tại Tư ngồi cũng không được nằm cũng không xong, cô suy nghĩ một chút, đứng dậy mở tủ quần áo, thu thập mấy bộ quần áo cho Chu Giác Sơn để anh có thể thay đổi.

Chuyến đi Kachin vừa rồi, vốn kế hoạch chỉ là ba ngày, kết quả lại đột nhiên xuất hiện việc ngoài ý muốn, cuối cùng chuyến đi kéo dài gần hai mươi ngày… Trên chiến trường có rất nhiều biến số, ai cũng không nói trước được một giây kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, không biết chuyến đi lần này của Chu Giác Sơn đến lúc nào mới có thể trở về…

Nếu anh nhất định phải đi thì cô cũng không ngăn được.

Nếu anh nói gì cũng không chịu mang cô cùng đi thì cô cũng chỉ có thể tự nghĩ biện pháp…

Đang suy nghĩ, Chu Giác Sơn đẩy cửa đi vào.

Người đàn ông tháo bao s.ú.n.g xuống, cởi bộ quần áo cũ trên người, cầm lên một bộ quần áo Tại Tư vừa mới chuẩn bị và một cái khăn lông, thuận tay khoác lên trên vai, xoay người đi vào phòng tắm để thay.

Chu Giác Sơn rất cảnh giác, chỉ có lúc đang ngủ và thay quần áo đi tắm thì anh mới tháo s.ú.n.g xuống…

Tại Tư liếc nhìn bao s.ú.n.g trên bàn.

Kỳ thật cô có một việc vẫn luôn gạt anh chưa nói — thời điểm cô bán đi cái máy giám sát lỗ kim kia, cô không chỉ đòi người mua ba trăm nhân dân tệ, cô còn dùng sợi dây chuyền mà mình luôn đeo trên người làm vật thế chấp, muốn đổi với đối phương một cái máy định vị GPS mini [1] đã bị hỏng.

[1] Máy định vị GPS mini: theo t tìm hiểu thì máy này có thể định vị, ghi âm lén và nghe lén.

Đối phương chỉ là một nông dân bình thường, mua máy giám sát là để gửi qua bưu điện cho con trai ở trong thành phố, về phần máy định vị GPS kia, là đồ vật ông ta vô tình nhặt được ở trong ruộng, có thể đổi được một sợi dây chuyền bạc tinh khiết, ông ta rất cao hứng, Tại Tư cũng rất hài lòng, sau khi cô có được máy định vị GPS đó liền sửa chữa một chút, không có vấn đề, đã có thể sử dụng rồi.

Nếu như…

Nếu như cô có thể làm chút gì đó trên bao s.ú.n.g của Chu Giác Sơn… Lắp máy định vị GPS mini, sau đó tự mình lại tìm một cơ hội rời khỏi quân khu, như vậy liệu cô có thể men theo dấu vết của Chu Giác Sơn, len lén đi tới khu vực mỏ Pinpet, thuận lợi cùng anh tụ họp không?

Không được.

Tại Tư rất nhanh bỏ đi cái ý niệm này.

Thứ nhất, Chu Giác Sơn quá quen thuộc với khẩu s.ú.n.g kia, dễ dàng lộ tẩy.

Thứ hai, s.ú.n.g là vũ khí quan trọng bên người, liên quan đến chuyện quan trọng, ngộ nhỡ Chu Giác Sơn thực sự vạn bất đắc dĩ đi tới tình cảnh bắt buộc phải sử dụng súng, mà bởi vì cô động tay động chân ảnh hưởng đến nổ s.ú.n.g hoặc độ chính xác của đường bắn, một khi ngoài ý muốn, vậy Tại Tư cô không gánh nổi hậu quả, có lẽ cô sẽ hối hận cả đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-57-thuong-ta-cua-toi.html.]

Thứ ba, vết thương trên người cô còn chưa hồi phục, pin của máy định vị GPS nhiều nhất cũng chỉ có thể dùng trong bảy ngày, cô cũng không cho là mình trong vòng bảy ngày có thể bình phục hoàn toàn đồng thời rời khỏi nơi này.

Thứ tư, cũng chính là điểm quan trọng nhất — trong quân khu các hạng mục giám sát giống như thiên la địa võng, không có người quen trợ giúp, chỉ dựa vào năng lực của một mình cô, cô căn bản không thể chạy thoát.

Mê Truyện Dịch

Rất nhanh, Tại Tư bỏ qua cái ý niệm này.

Cô nâng má, chân mày khẽ nhíu lại, một người ngồi ở dưới cửa sổ, nghiêm túc suy nghĩ những đối sách còn lại.

Chu Giác Sơn rất nhanh liền thay xong quần áo đi ra, anh dứt khoát sửa sang lại khuy cài trên ống tay áo, đi tới trước mặt Tại Tư, cầm lấy bao s.ú.n.g trên bàn, tỉ mỉ kiểm tra một phen rồi mới đem bao s.ú.n.g đeo ở ngang hông, mặc áo khoác quân phục.

“Anh đi đây.”

“Em tiễn anh.”

Cô gái nhỏ vội vã đuổi kịp đến trước mặt, Chu Giác Sơn liếc mắt nhìn cô một cái. Bất đắc dĩ, lắc đầu.

“Đừng, vết thương trên người em còn chưa hồi phục, dưỡng thương cho tốt.”

Tại Tư mím môi, tâm tình khó tránh khỏi mất mát, nhưng cô cũng không có thời gian rầu rĩ, dù sao chiến tranh trước mắt, thời gian anh có thể phân cho cô xác thật là không nhiều lắm.

“Vậy anh mang cái này theo.”

Cô nhìn nhìn gian phòng trống rỗng, suy tư hai giây, cúi đầu, lấy ra quyển nhật ký của mình, đưa tới.

Chu Giác Sơn nở nụ cười, “Thấy vật nhớ người?”

Tại Tư thẹn thùng, nhẹ giọng nói, “Tùy anh, muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ…”

Chu Giác Sơn gật đầu, mở quyển nhật ký ra, rút ra tấm ảnh mình ngồi trên xe tăng, đưa tới trước mặt Tại Tư, “Vậy em giữ lại cái này, nhớ kỹ phải nhớ anh.”

Tại Tư mỉm cười, nhận lấy.

Tiếng quân hào [2] trầm thấp đúng lúc vang lên, cô nhỏ giọng nói với anh một câu tạm biệt, ngay lúc sắp chia tay, Chu Giác Sơn đột nhiên cúi đầu, một tay ôm eo của cô, hôn lên môi cô.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...