Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 154

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối hôm qua, xảy ra một chuyện khiến người ta rất bất lực, dẫn đến tâm tình của anh không tốt.

— Anh vừa đặt cô ở dưới thân, vừa mới cởi quần lót của cô, liền phát hiện kinh nguyệt của cô đến trước thời hạn.

Tin tốt là cô không mang thai, anh không cần phải nhẫn nhịn mười tháng, hai người cũng tạm thời không cần cuống cuồng vì Tại Tư tạo điều kiện sinh hoạt thích hợp để dưỡng thai.

Nhưng tương đối mà nói, tin xấu là mấy ngày gần đây anh vẫn phải tiếp tục nhịn, không thể thân mật với cô.

Máy bay trực thăng đã kiểm tra xong, cửa khoang đã hạ xuống, sương mù sáng sớm từ từ tản ra, đoàn người chuẩn bị xuất phát. Chu Giác Sơn cúi đầu cử động, ngón tay cử động lên xuống, rất nhanh đã thắt chặt dây an toàn.

Anh ngẩng đầu, khóe mắt liếc nhìn eo của Tại Tư, dây an toàn của cô còn chưa thắt, ngang eo cũng trống không.

“Khụ.”

Chu Giác Sơn dùng bàn tay che miệng, ho khụ một tiếng. Đồng thời, ánh mắt quét qua dây an toàn sau lưng cô, ý bảo cô nhanh chóng thắt dây an toàn.

Trong máy bay trực thăng ồn ào, Tại Tư ngơ ngác nhìn anh, không phản ứng kịp.

Trái lại Thang Văn ngồi bên cạnh nhanh trí, hắn ta suy nghĩ một chút, đoán được — Chu đoàn trưởng đây nhất định là đang lo lắng cho sự an nguy của Du tiểu thư.

“Du tiểu thư, cô biết thắt dây an toàn của máy bay trực thăng không?”

Tại Tư lấy lại tinh thần, cúi đầu tìm một chút.

Mê Truyện Dịch

Thang Văn đợi cô một hồi, cẩn thận nhìn trộm Chu Giác Sơn, thăm dò đưa tay, giúp Tại Tư kéo dây an toàn ở sau lưng cô.

Khóa dây an toàn của máy bay trực thăng này, đều lắp đặt ở giữa hai chân, hắn ta tăng thêm can đảm, dùng ngón tay trỏ đụng một cái vào đầu gối của Tại Tư…

Phía đối diện bỗng nhiên truyền đến tiếng kim loại vang thanh thúy, Thang Văn lập tức thu tay lại, hắn ta ngồi thẳng, khẩn trương nín thở.

Gương mặt Chu Giác Sơn bình tĩnh, cởi dây an toàn của mình ra, sải bước đi tới, đẩy Thang Văn qua bên Phùng Lực.

Anh đẩy Tại Tư ngồi xuống, đưa tay kéo dây an toàn, “Em bao lớn rồi? Chính em không thể chăm sóc bản thân mình?”

Theo anh thấy, mỗi ngày trong đầu cô hình như là nửa điểm cũng không ghi nhớ, cái khác còn chưa tính, thậm chí ngay cả chuyện nhỏ như hạt đậu hạt vừng là cài dây an toàn đều phải để anh thay cô bận tâm.

Tại Tư nhún vai, mỉm cười, mới không để ý anh nói lời khó nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-154-thuong-ta-cua-toi.html.]

Có vài người, chính là điển hình nói năng chua ngoa nhưng tim mềm như đậu phụ.

Ngoài miệng giống như là đang mắng cô, nhưng hành động đang làm lại là cẩn thận chăm sóc cô.

Cô vui vẻ, tựa đầu vào vai của Chu Giác Sơn. Kéo cánh tay của anh, lẳng lặng nhắm hai mắt lại.

Máy bay trực thăng chậm rãi từ mặt đất bay lên, mọi thứ xung quanh đang che giấu âm thanh nổ vang, từ cửa sổ cabin nhìn ra ngoài, còn có thể nhìn thấy thành phố Lashio và khu nghỉ dưỡng càng ngày càng nhỏ.

Toàn bộ hành trình giới nghiêm, chiến sự hết sức căng thẳng, thế nhưng trong lòng Tại Tư, lại dần dần trào ra một loại tự tin vô hình. Chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, hình như chỉ cần Chu Giác Sơn ở bên cạnh cô, cô cũng sẽ không sợ khói thuốc s.ú.n.g cùng hỏa lực, cũng có dũng khí đối mặt với tất cả khốn cảnh và tình thế nguy hiểm.

Sự mềm yếu, bất lực của mọi người, vốn chính là tương đối, khi trong thế giới tinh thần của một người có gửi gắm và chỗ dựa, như thế cho dù là cô biến động ngắn ngủi trong nhịp thở, đều sẽ mang theo tính ngoan cường, âm vang mạnh mẽ.

Chu Giác Sơn mắt nhìn phía trước, dịu dàng mở miệng nói, “Bụng còn đau không?”

Từng có kinh nghiệm của mấy lần trước, anh nhớ kỹ, Tại Tư đến kỳ kinh nguyệt, hình như mỗi lần đều là ngày đầu tiên khó chịu nhất.

“Có chút…”

“Chờ đến quân khu, để A Trân nấu nước đường đỏ cho em.”

A Trân là vợ bé của A Chính – lái xe của Chu Giác Sơn, đến từ thị trấn Daren, Tại Tư còn nhớ, lần trước nhìn thấy A Trân, cô ấy còn là một phụ nữ mang thai, hai tháng gần đây, bọn họ liên tục ở bên ngoài, A Trân hình như ngay cả em bé cũng sinh ra rồi.

Trên đời này có một loại thuốc thần kỳ, gọi là nước nóng. Còn có một loại thuốc dành cho phụ nữ còn thần kỳ hơn, gọi là nước đường đỏ.

Tại Tư không nhịn được cười, gật đầu.

Chu Giác Sơn đưa mắt nhìn cửa sổ, vừa khéo, từ cửa sổ của cabin đối diện nhìn thấy được vẻ mặt của Tại Tư. Lông mày của cô cong cong, đôi mắt sáng lên giống như ngôi sao nhỏ, khóe môi cong lên, gò má trái còn có lúm đồng tiền nhàn nhạt.

“Cười ngọt ngào nhỉ.”

“Phải không?”

“Ừ, cười khiến tâm can đều tan ra rồi.”

Tốc độ nói của Chu Giác Sơn chậm lại, anh nghiêng đầu, nhìn đắm đuối về phía Tại Tư.

Nếu như có thể, Chu Giác Sơn thật sự hy vọng người phụ nữ bên cạnh anh này có thể mãi mãi vô ưu vô lo như vậy, trước sau tươi cười vui vẻ, cuộc sống hạnh phúc… Nhưng cố ý cô lại lựa chọn muốn cùng anh đồng thời đối mặt với tất cả phiền phức, trở ngại của anh, liên tục cùng anh đi sâu vào hiểm cảnh, hơn nữa trợ giúp anh mà không màng đến hậu quả.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 154

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 154
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...