Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 136

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[4] Súng hơi: là loại s.ú.n.g b.ắ.n đạn dùng không khí hoặc khí nén. VD: như s.ú.n.g dùng để đi săn, hoặc s.ú.n.g dùng trong một số môn thể thao ở Olympic.

“Không cần!! Không cần phiền toái! Không cần không cần…”

Tại Tư cười đến rơi nước mắt, bỗng nhiên nhìn thấy một bóng người.

Chợt lóe lên, không nhìn thấy quá rõ, nhưng bóng lưng kia… Thế nào cô lại cảm thấy hơi giống nữ bác sĩ đang học lên tiến sĩ ban đầu đã cứu cô ở thị trấn Kalaw…

Trong công viên giải trí cỡ nhỏ người đến người đi, qua lại nườm nượp. Hôm nay là cuối tuần, lúc xế trưa, biển người tấp nập. Giá vé vào cửa của công viên giải trí ở Myanmar cực thấp, giá vé đổi sang nhân dân tệ không đến 1 NDT (~ 3500VND), cho nên mỗi khi đến kỳ nghỉ hay ngày lễ, trong công viên giải trí lại xuất hiện cảnh tượng đồ sộ khắp nơi đều là người.

Tại Tư trước sau vẫn đứng ở vị trí cửa tiệm b.ắ.n súng, chân mày cau lại, hơi nhón mũi chân, một đôi mắt trong suốt vẫn nhìn chằm chằm bất động về phương hướng vừa nãy.

Ông chủ cửa tiệm kia nộp vũ khí đầu hàng, hứa hẹn sẽ tìm thêm bóng bay cho Chu Giác Sơn. Chu Giác Sơn bỏ qua cho ông ta, ngồi vào trên bàn, tháo rời s.ú.n.g hơi hai lần. Phùng Lực lại đi theo ông chủ cửa tiệm lấy bóng bay, Thang Văn không có chuyện gì làm, cậu ta nhặt sợi dây thừng trên mặt đất lên, lại một mình phụ trách thu gọn lại.

“Du tiểu thư, cô nhìn cái gì đấy?”

Tại Tư hoảng hốt quay đầu lại, “Không có gì.”

Cô xoay người, vòng qua Thang Văn, đi vào trong cửa tiệm sắp xếp lại số voucher ăn uống mà Chu Giác Sơn kiếm được.

Không thể nào, nhất định là cô nhìn nhầm rồi.

Thị trấn Kalaw thuộc khu vực tiếp giáp với quân đội Nam Shan và quân đội chính phủ, trại tử phụ cận kia đã sớm bị Hồ Nhất Đức cưỡng chế cho nổ, mặc dù Tại Tư không thể tận mắt xác nhận sống c.h.ế.t thương vong ở trong trại tử, thế nhưng lúc đó nhà kho bột mì nổ tung, thương vong nặng nề, sau đó trong trại tử kia lại dấy lên đám cháy hừng hực…

Mặc dù bác sĩ Bạch Tĩnh thật sự có thể từ trong đám hỏa hoạn kia tìm được đường sống trong chỗ chết, nhưng cô ấy có thể chạy đến chỗ nào chứ… Cô ấy còn có thể tránh được xe jeep, s.ú.n.g trường [1] và s.ú.n.g tiểu liên [2] của binh lính Nam Shan sao?

[1] Súng trường: là loại s.ú.n.g cá nhân gọn nhẹ với nòng s.ú.n.g được chuốt rãnh xoắn, có báng s.ú.n.g và ốp lót tay hoàn chỉnh để phục vụ mục đích b.ắ.n điểm xạ.

[2] Súng tiểu liên: là loại vũ khí cá nhân tầm gần, thuộc họ s.ú.n.g máy, cũng thuộc họ s.ú.n.g tự động tùy theo phân loại của các quốc gia. Tiểu liên có thể có tầm b.ắ.n lý thuyết lên đến 1.000 m nhưng cự li sát thương có hiệu quả thường không quá 400 m.

Lại càng không nói đến, địa khu chiến tranh, chưa bao giờ coi phụ nữ là người, một khi bị binh lính địa phương phát hiện…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-136-thuong-ta-cua-toi.html.]

Cưỡng gian? Mê gian [3]? Luân gian [4]?

[3] Mê gian: chuốc thuốc mê rồi cưỡng gian.

[4] Luân gian: nhiều người luân phiên cưỡng gian.

Tại Tư trong phút chốc nhắm mắt lại, cô quả thực không dám tưởng tượng, nếu như người phụ nữ kia thật sự là Bạch Tĩnh có ân với cô, vậy mấy tháng vừa qua, cô ấy đã trải qua những gì, cô ấy làm sao mà sống được…

Chu Giác Sơn đang kiểm tra s.ú.n.g hơi của tiệm b.ắ.n súng, lò xo của s.ú.n.g này bị phá hỏng, anh nhanh chóng tháo rời rồi sửa lại, sau đó lại thử một chút. Độ chính xác có thể, nhưng lực đạo hơi yếu, không còn mạnh mẽ, anh bỗng nhiên cũng không muốn chơi nữa.

“Đói bụng không, đi ăn cơm trưa.”

Tại Tư chậm rãi gật đầu.

Anh nắm tay của cô, vượt qua đoàn người, bước nhanh đi tới bên ngoài công viên giải trí.

Nhóm người sau đó cũng bắt kịp, ông chủ cửa tiệm thở phào nhẹ nhõm. Trong giây lát, cả gian phòng chỉ còn lại một mình ông ta, một đống bóng bay và một xấp voucher ăn uống. Bóng bay là ông ta vừa mới thổi lúc nãy, voucher ăn uống là Chu Giác Sơn b.ắ.n s.ú.n.g thắng được, nhưng những voucher ăn uống này đúng như lời của Tại Tư, anh ta không hề lấy đi, mà là để lại trong tiệm cho ông ta.

Mê Truyện Dịch

Ông chủ cửa tiệm suy tư hai giây. Nhặt phấn viết lên, lập tức dựng trước cửa một tấm bảng hiệu bình thường.

— Chu Giác Sơn không cần mua vé.

Suy nghĩ một chút, lại xóa đi.

— Chúc mừng Chu đoàn trưởng vinh quang lấy được voucher ăn uống hạng nhất có giá trị trọn đời, sân bãi miễn phí, bóng bay bảo đảm đầy đủ. Từ hôm nay trở đi, quân nhân vào cửa tiệm sẽ được giảm giá 10%.

… Ông chủ cửa tiệm sẽ không nghĩ tới, ông ta khuyến mãi như thế, trái lại buôn bán đắt khách, về sau, còn giúp ông ta mở rộng mặt tiền cửa hàng.

Mấy ngày kế tiếp, Chu Giác Sơn và Tại Tư vẫn luôn ở bên trong khu nghỉ dưỡng.

Hợp tác kinh tế của Bắc Shan và Nam Shan đã chính thức ký kết, cũng từ ngày đó bắt đầu tiến hành, toàn bộ các khía cạnh của hiệp ước có hiệu lực. Ngô Tứ Dân cũng chưa phái cán bộ và chiến sĩ mới qua đây, cũng không phân cho Chu Giác Sơn nhiệm vụ mới, vậy Chu Giác Sơn có thể vui vẻ nhàn hạ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 136

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 136
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...