Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoa quả tươi ở Myanmar cũng không đáng bao nhiêu tiền, sơ sơ khoảng mười mấy tấn hoa quả cứ như vậy chất đống ở giao lộ, gây trở ngại giao thông, không người hỏi han.

Âm lượng bộ đàm rất lớn, Tại Tư ngồi ở ghế phía sau cũng nghe thấy rõ ràng. Ùn tắc giao thông à, rất bình thường, trải qua giao thông ở các thành phố của Trung Quốc, cô đã sớm kiến quái bất quái [2] rồi.

[2] Kiến quái bất quái: ý chỉ gặp qua những hiện tượng quái dị nhưng không hề ngạc nhiên.

Lại nói tiếp, cô thật ra có chút tò mò…

“Anh (哥), anh nói xem, tại sao ở thành phố Taunggyi lại có nhiều xe tải của Nhật Bản như vậy?”

Tại Tư ngửa đầu, nhìn sang Chu Giác Sơn.

Cô đang tựa vào trong n.g.ự.c anh, ánh mắt sáng lấp lánh.

Thật ra không phải chỉ là Taunggyi, cô ở Yangon và Mandalay cũng đã gặp rất nhiều xe tải của Nhật Bản. Những xe này phần lớn là màu trắng, thân xe in chữ Nhật Bản bằng Hán tự. Hơn nữa kỳ quái chính là, ở trên đường phố Myanmar chẳng những xe Nhật Bản có ghế lái ở bên phải, còn có rất nhiều xe có ghế lái bên phải của quốc gia khác sản xuất và đều đi ở bên phải.

Chu Giác Sơn liếc nhìn cô một cái, cúi đầu, nhẹ nhàng nhéo gò má của Tại Tư, “Bởi vì Myanmar trước đây tuân theo “Hữu giá hữu hành [3]”, như xe của Trung Quốc cùng Hàn Quốc đều là ghế lái ở bên tay trái, ở chỗ này liền không thể nào thích ứng được. Hơn nữa em thấy xe tải của Nhật Bản, đều là xe đã qua sử dụng. Là xe bị bên trong Nhật Bản đào thải loại ra, bán giá rất thấp.”

[3] Hữu giá hữu hành: hữu giá là ghế lái bên tay phải, hữu hành là đi bên phải. Hay “Tả giá hữu hành” là ghế lái bên tay trái và đi bên phải (VD: Việt Nam, Trung Quốc…).

Người nghèo có cách của người nghèo, mua xe đã qua sử dụng của Nhật Bản thải ra, cũng là hành động bất đắc dĩ, “Hữu giá hữa hành” mặc dù vô cùng không hợp lý, nhưng cũng đã sử dụng hơn sáu mươi năm, gần đây mới sửa lại luật pháp, mới lại đưa ra “Tả giá hữu hành”. Nhưng mà do ô tô đổi mới cũng cần thời gian nhất định, cho nên hai năm gần đây, giao thông vô cùng rối loạn, cũng luôn có thể nhìn thấy cảnh tượng lái xe bên trái và lái xe bên phải đồng thời xuất hiện.

Tại Tư sáng tỏ.

Tăng thêm kiến thức…

Cô suy nghĩ một chút, bỗng nhiên xoay người, nằm úp sấp trên bả vai của Chu Giác Sơn, “Vậy… Anh đối với văn hóa lịch sử còn hiểu rất rõ, trước kia là chuyên ngành học qua những thứ này?”

Cô cười híp mắt, vẻ mặt không có ý tốt, hình như muốn hỏi thăm chút gì đó.

Chu Giác Sơn cười nhạo, khẽ bóp miệng Tại Tư, “Đây là kiến thức thông thường.”

Hừ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-95-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư làm sao mà tin được, “Người Myanmar đều biết?”

“Trên cơ bản đều biết.”

Lần này anh theo cô đi ra ngoài, là thật sự đi theo cô chơi đùa, anh từ chối thảo luận công việc, cô cũng đừng suy nghĩ tìm kẽ hở trong lời nói của anh.

Tại Tư nản lòng, giả vờ tức giận rồi cách xa anh một chút.

Cô cúi người, cằm đè lên cửa sổ xe, mặt ngó ra ngoài cửa sổ, Chu Giác Sơn lại gần, không lên tiếng, cánh tay anh vòng qua thắt lưng của cô, nhẹ nhàng viết chữ ở trên đùi cô.

“Ngoan, thời điểm nên biết thì sẽ nói cho em biết.”

Tại Tư mím môi, quay đầu lại nhìn Chu Giác Sơn một cái, anh nhắm mắt, nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô, tiếng hít thở của người đàn ông phun lên vị trí vô cùng nhạy cảm, cảm giác hơi ngứa khiến cho cô không nhớ nổi những thứ khác, dọc đường đi, hai người cứ ngươi đuổi ta trốn, chơi đùa, vui cười.

Mê Truyện Dịch

Rất nhanh đến thời điểm tới chỗ muốn tới, lối kiểm tra an ninh, hai người cũng không biết thu liễm, nị oai [4] cùng một chỗ, hai người như một.

[4] Nị oai: là một từ có nhiều nghĩa, trong trường hợp này là những chuyện tương đối thân mật của những cặp đôi đang yêu nhau.

Bên ngoài xe, khắp nơi đều là biểu ngữ cùng áp phích có liên quan đến tuyên truyền lễ hội múa rối, bất tri bất giác [5], người đông như kiến, bởi vì toàn bộ hoạt động của lễ hội múa rối hoàn toàn miễn phí, ngày hôm nay lại bắt kịp nghi thức khai mạc, bất tri bất giác, hiện trường đã tụ tập mấy chục nghìn người.

[5] Bất tri bất giác: không có ý thức, không cảm nhận được.

Xe dừng lại, đoàn người lần lượt xuống xe.

Dù cho hãm sâu trong biển người mênh mông, hai người này như cũ vẫn không coi người bên cạnh ra gì, anh nhìn em, em nhìn anh.

“Em thấy, hôm nay tới xem biểu diễn, hình như đa phần đều là phụ nữ.”

“Ừ, cơ hội nghề nghiệp của nam nữ ở các thành phố của Myanmar không đồng đều, buổi chiều vào khoảng thời gian này, đàn ông cũng đều đang đi làm.” Cho nên vào khoảng ba giờ chiều, phụ nữ sẽ nhiều hơn đàn ông, “Nhưng chờ đến tối liền không khác biệt lắm, múa rối đẹp mắt vẫn là rất hấp dẫn người xem, không phân biệt nam nữ, đều thích xem.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...