Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sóng mắt Tại Tư khẽ động, liếc mắt nhìn Chu Giác Sơn.

Có lẽ cô chưa bao giờ đề cập qua, sau khi mẹ cô tái giá, ba dượng chính là mở cửa hàng trang sức.

Vàng bạc ngọc thạch, những loại đồ vật này, cô nhìn thấy nhiều rồi, lễ vật giống như của Đan Thác, đúng là vẫn rất khó mua chuộc được cô.

“Đan Thác tiên sinh, chuyện trong quân khu, từ trước tới nay tôi đều không hỏi tới. Giao dịch của anh và Chu đoàn trưởng, tôi cũng không hiểu. Nếu như có chỗ nào cần phối hợp hiệp thương, trực tiếp thương lượng với Chu đoàn trưởng là được.”

Đang lúc nói chuyện, Tại Tư đậy nắp hộp quà lại, đẩy trở về.

Cô và Chu Giác Sơn trước đó đã từng lén lút nói qua chuyện này, hai người bọn họ nhất trí cho rằng, cách tốt nhất để che giấu thân phận phóng viên chiến trường của Tại Tư, đối với việc quân sự, chính sự, cô cần phải giả vờ ngây ngốc, thậm chí trước mặt người ngoài, biểu hiện càng dốt nát càng tốt.

Đan Thác nhìn nhìn Tại Tư, cười khan hai tiếng, đây là nghi ngờ đồ vật giá rẻ? Không nhìn vào trong mắt? Hắn ta sờ sờ mũi, xoa dịu lúng túng, ngược lại hỏi Chu Giác Sơn, “Vậy Chu đoàn trưởng định khi nào trở lại quân khu?”

“Ngày mai.”

“Ngày mai đi hả? Vậy anh cùng chú Triệu ngày kia sẽ đi qua.”

Chu Giác Sơn đang gắp thức ăn, đôi đũa dừng lại, liếc mắt nhìn hắn ta một cái, “Không vội, anh còn có thể chậm một chút nữa cũng được.”

Cách thời gian đàm phán đấu thầu [3] còn có bốn ngày. Sắp xếp thời gian, tránh cho xuất hiện cùng lúc, mới có thể tận lực giấu giếm quan hệ hợp tác bí mật này của anh với Đan Thác.

[3] Đấu thầu (invitation to tender): là chỉ người đấu thầu trước đó phát ra thông cáo đấu thầu hoặc đấu thầu đơn, chủng loại, số lượng và đưa ra các điều kiện giao dịch có liên quan trong quy định như thời gian, địa điểm, tên hàng hóa chuẩn bị mua vào, văn kiện, mời người dự thầu tham gia đấu thầu.

Đan Thác ngẫm lại, “Không có chuyện gì, chú ngồi máy bay, anh đi ô tô, chúng ta mỗi người một đường.”

Hắn ta không thể chậm hơn nữa, trước khi chuẩn bị đấu thầu, hắn ta thế nào cũng phải qua đó trước thời hạn để đút lót một phen. Việc buôn bán lại không thể so với cái khác, muốn kiếm tiền, mạng giao thiệp và quan hệ là trọng yếu nhất.

Ánh mắt Chu Giác Sơn có tia sáng lóe lên, giống như là nghĩ đến điều gì đó, anh duy trì bình tĩnh, ăn một miếng thức ăn, “Anh đi ô tô, là tính toán trực tiếp mang số lượng hàng lớn qua đó?”

“Không, hàng đã sớm tới rồi, lần này là anh mang theo vài xe không đi qua, nếu như Ngô bộ trưởng không hài lòng, anh sẽ kéo hàng về, chuyển đến trong tay Kim Đãng, lại chuyển đến thị trấn Muse.”

Muse là một thành phố phía bắc, nằm ở biên giới tây bắc của bang Bắc Shan, thuộc về bến cảng cấp quốc gia, lân cận với thị xã Thụy Lệ [4] tỉnh Vân Nam Trung Quốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-150-thuong-ta-cua-toi.html.]

[4] Thị xã Thụy Lệ (Ruili City): là một thị xã thuộc châu tự trị dân tộc Thái, Cảnh Pha Đức Hoành, tỉnh Vân Nam, CHND Trung Hoa. Thị xã này giáp với Myanmar, 60% dân số là các dân tộc thiểu số miền núi.

Thành phố kia, diện tích không lớn, nhưng bên trong thành phố kiến thiết hết sức phồn hoa, cả thành phố xa hoa trụy lạc, sòng bạc, nhà chứa khắp nơi, nơi đó rất nhiều người Trung Quốc, người Kokang (*) cũng rất nhiều, là lối ra thuận lợi nhất của các nguyên vật liệu như cao su, gỗ, ngọc thạch, khí thiên nhiên từ Myanmar sang Trung Quốc, cũng là một trạm trung chuyển cấp một của hàng tiêu dùng và xe gắn máy Trung Quốc tràn vào Myanmar.

Nếu như muốn buôn lậu ngọc thạch, gỗ đến Trung Quốc, nơi đó, là một chỗ nhất định phải đi qua.

Chu Giác Sơn hơi gật đầu, đang lúc suy nghĩ, gắp lên một ngụm mì, nhanh chóng nhai kỹ.

Đương nhiên, anh đã sớm biết Đan Thác chắc chắn sẽ không treo cổ trên gốc cây Nam Shan này. Chỉ có điều hợp tác với Nam Shan, nhất định là lựa chọn tối ưu, một là công xưởng ngọc thạch ở bang Nam Shan nhiều, nguyên liệu tốt, hai là dựa theo suy luận của Tại Tư và Chu Giác Sơn, nhóm thương nhân buôn lậu quân hỏa hẳn là đang ở Nam Shan, một khi lần hợp tác lâu dài này bàn bạc thành công, cũng thuận tiện cho Đan Thác bọn họ âm thầm bí mật buôn lậu quân hỏa, ít nguy hiểm hơn một phần, ít đi một phần phí vận chuyển.

Cùng Bắc Shan hợp tác, tuy nói là lựa chọn tốt thứ hai, nhưng dù thế nào Đan Thác cũng đều không để mất, thương nhân đều rất tinh ranh, chỉ là vấn đề kiếm nhiều kiếm ít.

“Ngô Tứ Dân bên kia, tôi có thể tận lực nói giúp anh.”

“Được, Chu đoàn trưởng cũng yên tâm, chẳng qua chú cần nắm chắc, anh một phân tiền cũng không đưa thiếu cho chú.”

“Lợi nhuận tính thế nào?”

“10%.”

Mê Truyện Dịch

“Lãi suất hàng năm?”

“Không, chia theo mỗi chuyến hàng.”

“Khoảng bao nhiêu?”

“Khoảng 50.00 đô la Mỹ.”

“Đưa đô la Mỹ cho tôi?”

“Đúng, đô la Mỹ.” Tỉ giá hối đoái của đồng Kyat d.a.o động rất lớn, tiền bạc giao dịch bên ngoài cảnh nội, trên cơ bản đều dùng đô la Mỹ thanh toán.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...