Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đoàn trưởng, mặc dù tôi chỉ là một văn thư, kinh nghiệm làm việc không nhiều, nhưng ngài tổ chức cuộc họp phát công văn chung quy vẫn cần một người giúp ngài thông báo photo ghi chép biên bản, rất nhiều quan chức trong quân khu cũng không biết chữ, tôi có thể giúp phiên dịch và chỉnh lý, cũng có thể thay ngài thông báo một ít vấn đề ngài không tiện nói thẳng.”

Tham gia quân ngũ thì không thể sợ chịu khổ, sợ chịu khổ thì tham gia quân ngũ làm gì.

Chu Giác Sơn cười nhạo một tiếng, mắt nhìn xuống Thang Văn, giương giương quai hàm.

“Nhấc chân lên nhìn một chút.”

“…”

Thang Văn cúi đầu, trong nháy mắt hơi bối rối. Hắn ta cắn răng, cố gắng nhấc chân, lại thử thêm lần nữa…

“Báo cáo đoàn trưởng, nhấc không được.”

Trận nổ b.o.m ngày hôm qua, hắn ta đại nạn không chết, nhưng bị mảnh b.o.m cùng đạn bi b.ắ.n vào chân, bác sĩ Trần nói, thế nào cũng phải nghỉ ngơi một đến hai tháng, lúc này mới là ngày thứ hai… Chân này căn bản là không có sức lực.

Chu Giác Sơn từ chối cho ý kiến, anh đi xuống, móc ra bao thuốc lá, đưa cho Thang Văn một điếu.

“Nghỉ ngơi thật tốt, đừng nghĩ cái khác.”

“Đoàn trưởng…”

“Sau này còn có chỗ dùng đến cậu.”

“…”

Mê Truyện Dịch

Thang Văn gật đầu, nhưng không dám nhận điếu thuốc.

Chu Giác Sơn cười cười, anh ném điếu thuốc xuống đất, giơ một tay lên, nặng nề đặt lên bả vai gầy yếu của Thang Văn. Ở trong quân khu này, người trung thành với anh không nhiều lắm…

Nợ m.á.u trả bằng máu.

“Tiểu tử, chân này của cậu, sẽ không bị thương vô ích.”

Sau đó, không đến một ngày, đủ loại ghi âm, khẩu cung, vật chứng… càng không ngừng tập trung đến chỗ Chu Giác Sơn.

Tất cả chứng cứ đặt chung vào một chỗ, đã đủ để xác nhận người đến chính là Hồ Nhất Đức không sai.

Ông ta tự ý rời khỏi quân khu.

Có ý định mưu sát tướng lãnh cao cấp trong quân đội.

Lén lút cấu kết với quân đội độc lập Kachin, dẫn tới nội loạn, báo cáo sai tình hình quân sự, đánh lừa dư luận, lừa gạt quần chúng…

Mọi thứ tội danh trên đây cũng đủ để ông ta ăn một bát cơm tù, thậm chí hành quyết ngay tại chỗ cũng không quá đáng.

Thế nhưng mấu chốt của sự tình ở chỗ…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-22-thuong-ta-cua-toi.html.]

Làm thế nào để chứng minh bản thân Hồ Nhất Đức cùng sự kiện vụ nổ bất ngờ này có tồn tại liên hệ chỉ huy tác chiến trực tiếp nhất.

Bất kể nói thế nào, Hồ Nhất Đức dù sao cũng là cấp bậc Thiếu tướng, nếu như không tìm được chứng cứ mang tính then chốt, chỉ dựa vào ngôn luận của một mình Chu Giác Sơn e rằng khó khiến kẻ dưới phục tùng. Huống hồ trong lòng Chu Giác Sơn cũng biết rõ, sự xuất hiện của mình thật ra từ sớm đã phá hủy trật tự giai cấp vốn có ở trong quân đội bang Nam Shan… Một ít thế lực phía sau đều phí hết tâm tư kiểm soát anh, để tránh quyền thế của anh trở nên lớn mạnh.

Hơn nữa thủ tịch bộ trưởng bang Nam Shan Ngô Tứ Dân người nọ đối với Hồ Nhất Đức luôn luôn tín nhiệm có thừa, nếu như chỉ bằng việc tự ý rời khỏi quân khu, Ngô Tứ Dân chưa chắc sẽ đồng ý xử lý Hồ Nhất Đức, nhiều lắm là tạm giam ông ta hai ngày rồi sẽ mượn cớ thả ra…

— Mà những điều này đều không phải là điều mà Chu Giác Sơn thật sự muốn nhìn thấy.

Đuổi tận sẽ phải g.i.ế.c tuyệt.

Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.

Nếu Hồ Nhất Đức có dũng khí ra tay đầu tiên, vậy anh nhất định phải khiến cho ông ta không còn bất kỳ khả năng sống sót nào…

Ban đêm, sương mù mờ mịt. Khuỷu tay Chu Giác Sơn chống ở trên bàn, ngón tay đan xen vào nhau, đầu ngón tay cái nhẹ nhàng xẹt qua xương mày [1] ở một bên, dần dần lâm vào trầm tư…

[1] Xương mày: là khung xương phía trên của hố mắt.

Năm phút sau, bất chợt.

“Này, cô nói xem, có phải cô hái trộm rau nhà chúng tôi không!”

Một thanh âm trong trẻo xa lạ truyền vào trong tai, giọng nói non nớt, sử dụng tiếng địa phương tộc Shan đơn giản, giọng mũi phía trước rất nặng.

“No~~~”

Thanh âm này trái lại có vài phần quen thuộc.

Suy nghĩ bị cắt đứt…

Chu Giác Sơn xoa bóp mi tâm, đứng dậy, anh đẩy mành trúc ở cửa sổ phía sau sang hai bên, ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ, cách đó không xa, hai bóng dáng một lớn một nhỏ đang dọc theo làn đường sau nhà một trước một sau đi tới.

Tại Tư bước chân nhẹ nhàng, cô mặc một cái váy hoa dài màu nhạt, đối mặt với hướng gió, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng hoạt bát, trong tay cầm một bó hoa tươi màu trắng.

Phía sau cô có một bé gái vừa gầy vừa nhỏ đi theo. Cô bé tuổi không lớn lắm, nhưng tính tình không nhỏ, hai tay cô bé chống nạnh, ngửa đầu trừng mắt nhìn Tại Tư, gương mặt kiêu ngạo.

“Hey, này người Trung Quốc, tôi có học qua tiếng Anh, cô đừng nghĩ gạt được tôi. Cô xem hoa trong tay cô cầm rõ ràng là hoa cây ớt nhà chúng tôi!”

Trong thôn cũng chỉ có nhà cô bé mới có loại cây ớt này, hoa màu trắng rất đẹp, hai ngày nay quân đội tiến vào chiếm giữ, toàn thôn giới nghiêm không được đi ra ngoài, cô bé dám khẳng định, hoa trắng nhỏ trong tay người phụ nữ này, chính là hoa cây ớt nhà cô bé.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...