Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh ngắm nhìn bốn phía, muốn tìm cho cô một chỗ ngồi.

Tại Tư nắm tay của Chu Giác Sơn, ngước nhìn anh, đi tới gần trước mặt anh.

“Buổi tối đàn ông nhiều hơn phụ nữ sao?”

“Ừ.”

“Tại sao vậy? Thật chỉ là vì đến xem múa rối sao, múa rối hay như vậy sao, sao em lại nhìn thấy được, bên kia giống như còn treo một ít thứ khác nha…”

Chu Giác Sơn khẽ nhíu mày, cúi đầu nhìn cô, buồn bực không hiểu cô có ý gì.

Tại Tư giơ một ngón tay, ngượng ngùng, chỉ rõ phương hướng cho anh.

Tây Bắc, hướng mười một giờ.

Hé ra áp phích màu hồng tươi đang dán ở cửa sau của một gian hàng, áp phích kích thước vừa phải, nhưng nội dung rất hấp dẫn người nhìn, một người phụ nữ yêu diễm [6] chân dài eo thon trên lưng đeo một đôi cánh lớn màu đen đang đứng ở chính giữa vũ đài, đi sâu vào vũ đài là khán phòng.

[6] Yêu diễm: rất diễm lệ nhưng không đoan chính.

Dòng chữ ghi chú:

— Đoàn nghệ thuật biểu diễn đến từ Thái Lan.

Nội dung nghệ thuật:

— Biễu diễn thoát y.

… Chu Giác Sơn ôm Tại Tư vào trong ngực, bả vai run rẩy, không nhịn được cười.

Tại Tư không nhịn được cười, ngửa đầu nhìn anh, dùng ngón tay đ.â.m đâm vào eo của anh.

“Cười cái gì, có người biểu diễn thì nhất định sẽ có người xem.”

Không nói hơn mười nghìn, cũng có vài nghìn người, dù sao chính sách của Myanmar đối với đàn ông cởi mở như vậy, cô cũng không tin không ai là hâm mộ tiếng tăm mà đến… xem loại biểu diễn đó.

Hai người cười không thể dừng lại, nhóm binh lính cùng đi không hiểu lý do tại sao, có mấy người trong lòng cất giấu tò mò, về sau nhìn lại. Hơi chậm một bước phát hiện thiết kế áp phích màu hồng tươi, hai hàng chữ to lớn đập vào mắt, trong nháy mắt xấu hổ, vội vàng nhìn sang chỗ khác.

Phùng Lực ở trong đoàn người này vẫn là lớn tuổi. Hắn ta vỗ vỗ cảnh vệ viên A Đức, lại bắt chuyện với lái xe A Chính, “Cái kia, chúng ta nghiên cứu một chút xem buổi tối nên ăn cái gì.”

Dù sao xếp hàng nhận vé còn phải chờ một lát. Nhất là nhận vé vào cửa miễn phí, đội ngũ này cũng đã kéo dài mấy con phố rồi.

Thang Văn cũng có chút ngượng ngùng gãi gãi cổ, “Cái đó, đoàn trưởng, ở chỗ này có nhiều người chen chúc, nếu không thì ngài trước tiên dẫn Du tiểu thư quay trở về trong xe ngồi đi.” Việc xếp hàng liền giao cho bọn họ, chờ đến lúc bọn họ nhận được vé vào cửa thì sẽ gọi điện liên lạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-96-thuong-ta-cua-toi.html.]

Chu Giác Sơn gật đầu, “Tuân thủ quy định, đừng lạm dụng chức quyền.”

“Vâng.”

… Chu Giác Sơn nâng yêu tinh gây sự trong lòng mình lên cao, sải bước, đi tới trong xe.

Dọc đường đi dẫn tới vô số ánh nhìn.

Tại Tư ghé mặt vào bả vai của Chu Giác Sơn, đỏ mặt ngượng ngùng, cô lại không muốn trở về, cô vẫn tâm tâm niệm niệm màn biểu diễn t.h.o.á.t y kia, “Buổi biểu diễn kia bảy giờ tối bắt đầu. Nếu như bọn họ muốn đi xem, vậy thì để cho bọn họ xem.” Mọi người đều là người trưởng thành, cô hiểu, trong quân đội suốt ngày chính là đánh trận giao chiến, ngay cả phụ nữ cũng không nhìn thấy, xem một ít biểu diễn khêu gợi… chỉ là chuyện thường tình mà thôi.

Mê Truyện Dịch

“Không được, lính của anh không được xem.”

Tại Tư lầm bầm, “Làm lính của anh thật mệt mỏi.”

Chu Giác Sơn mở cửa xe, đem Tại Tư nhét vào trong, anh nghiêng người đi vào trong, dùng ngón tay trỏ đẩy nhẹ cằm của Tại Tư, khẽ cười nhìn cô, “Đúng, làm người phụ nữ của anh cũng không dễ dàng.”

Tại Tư bĩu môi, vừa bực mình vừa buồn cười. Cô càng đỏ mặt hơn, dịch chuyển vào trong xe.

“Hai câu liền không đứng đắn…”

“Ai không đứng đắn?” Chu Giác Sơn ngồi xong, thuận tiện đóng cửa xe vào. Sóng mắt anh bình tĩnh, đột nhiên kéo Tại Tư lên trên đùi mình, ánh mắt nghiêm túc, “Em cái này là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”

Lược [7] ~~

[7] Lược (略 [lüè]): từ này có rất nhiều nghĩa, đoạn này t nghĩ là lược bỏ, sơ lược.

Tại Tư nằm ở trên đùi Chu Giác Sơn, trở mình, trong lúc im lặng, dùng khóe mắt nhìn trộm anh, cô chỉ có thể nhìn thấy vị trí từ dưới góc cằm đi xuống.

Thật ra, từ lần đầu tiên gặp mặt, cô cũng cảm giác được, cổ của anh rất dễ nhìn, nước da màu lúa mạch, hầu kết nhô ra, vị trí gần cằm mơ hồ hiện ra một chút râu ngắn màu xanh, một tầng rất mỏng, rất gợi cảm.

Dần dần, cô rục rịch.

Ngồi dậy, cắn nhẹ một cái trên cổ anh.

Chu Giác Sơn dễ dàng giữ chặt cổ tay của cô, đem người đẩy lên chỗ ngồi trong xe, “Câu dẫn anh?”

“Không có…”

Tại Tư dịu dàng cười cười. Cô không suy nghĩ nhiều như vậy, cô chính là muốn hôn thì hôn thôi…

Tia sáng nhỏ bé từ ngoài cửa sổ nghiêng nghiêng chiếu vào, chiếu vào trong con ngươi trong suốt của cô, cửa sổ xe quân dụng màu tối còn giữ lại một chút khe hở không đáng để mắt tới, trong giây lát, một chút gió thu hơi lạnh nhẹ nhàng tiến vào tới, thổi lên làn tóc mềm mại của người phụ nữ, cô lẳng lặng nhìn anh, khí chất điềm tĩnh, nhã nhặn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...