Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Giác Sơn cùng Tại Tư liếc mắt nhìn nhau, bất đắc dĩ, lắc đầu.

Dù sao vẫn cảm thấy nhóm người sát vách kia có phần kỳ lạ…

“Ai, ông chủ, hai chén mì tổng cộng bao nhiêu tiền?”

“4000 Kyat.”

Chu Giác Sơn cố ý đưa cho ông ta một tờ 10.000 Kyat, “Không cần trả lại.”

Ông chủ vui vẻ nhận lấy, định cúi người nói cảm ơn.

Chu Giác Sơn đột nhiên rút ra khẩu s.ú.n.g ở bên hông, đập trúng sau gáy của đối phương, khiến đối phương bất tỉnh nhân sự.

Anh không hề có ý định rời đi, những tên ở sát vách kia khiến anh cảm thấy không đúng lắm…

Bang Nam Shan rối loạn, thế nhưng bên trong thành phố Taunggyi cũng không cho phép tư nhân cất giấu hỏa dược, nếu sự việc đã bị anh bắt gặp, vậy anh nhất định phải tìm hiểu một chút.

Tại Tư vẫn còn ngơ ngác nhìn ông chủ tiệm mì ngã ở dưới đất, há hốc miệng, hơn nửa ngày không phản ứng kịp…

Chu Giác Sơn từ trong đống cành cây ở chân tường tìm ra một sợi dây thừng, ném cho Tại Tư một nửa, “Đừng ngốc nữa, qua đây, trói ông ta lại.”

Đêm càng khuya, đèn neon mới lên, người đi đường càng ít, đầu đường cuối ngõ thành phố Taunggyi cũng càng thêm vắng vẻ.

Sân sau của tiệm mì nhỏ ngược lại rất náo nhiệt, bảy tám binh lính đang chuẩn bị thiết bị nghe lén và thiết bị giám sát, trừ cái đó ra, còn có thể thấy có người đang nằm ở dưới gốc cây lớn không ngừng mài dây thừng, miệng bị dán băng dính, rầm rì, nói không ra lời.

Phùng Lực và Thang Văn đã mang binh lính chạy đến đây, Chu Giác Sơn cố ý dặn dò bọn họ từ cửa sau lách vào đây, thay quần áo bình thường, không làm kinh động đến nhóm người ở sát vách kia.

“Đoàn trưởng, tổng cộng có mười tám người.”

Mê Truyện Dịch

Sát vách là một căn nhà hai tầng, cả hai tầng đều có người, nhưng chỉ có tầng một bật đèn, tầng hai lại tối đen. Cảnh vệ viên A Đức lợi dụng góc c.h.ế.t của máy giám sát ở nhà sát vách, dùng máy giám sát quân dụng có tia hồng ngoại để quan sát trong ban đêm, xác nhận không có sai lầm, quay đầu, báo cáo với Chu Giác Sơn.

Chu Giác Sơn ngồi ở trước bàn ăn, ừ một tiếng, anh suy nghĩ một chút, mười ngón tay đan chéo nhau chống ở trên bàn, nói nhỏ, “Cậu đi đem lão gia hỏa [1] trong sân kia đến đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-110-thuong-ta-cua-toi.html.]

[1] Gia hỏa (家伙): có nhiều nghĩa, ở trong trường hợp này dùng để chỉ cách xưng hô miệt thị coi thường.

A Đức lên tiếng trả lời, gọi A Chính cùng đến sân sau mang người đến, ông chủ tiệm mì cả đời làm mì bán mì, trước kia lại chưa từng gặp qua loại chiến trận này. Ông ta bị dọa đến mức run cầm cập, nghĩ rằng bản thân đây là trên quầy hàng có trang bị quân sự phản động gì đó, còn nghĩ mình có phải là bị xem như chuột bạch giống ở trong phim phải đi làm thí nghiệm cơ thể người gì đó hay không.

A Đức và A Chính đem ông chủ trói đến trên ghế, ông ta vội vàng mang theo cái ghế dựa muốn nhảy ra ngoài cửa.

Chu Giác Sơn tiến lên, một cước đạp lên thanh ngang của ghế dựa, nghiêng người, cánh tay chống lên bắp đùi, đem mũi giày da đặt ở sát rìa mặt ghế.

“Bây giờ tôi hỏi cái gì, ông trả lời cái đó. Nếu như ông dám nói láo…”

Chu Giác Sơn từ chỗ binh lính lấy ra một khẩu s.ú.n.g ngắn ổ xoay [2], nhanh chóng mở khe đạn, chỉ bỏ vào một viên đạn, lại tùy ý xoay tròn một vòng, dứt khoát đóng lại bàn xoay.

[2] Súng ngắn ổ xoay: là loại s.ú.n.g ngắn có hộp đạn kiểu ổ xoay, thông thường chứa 6 viên vì thế thường được gọi là s.ú.n.g lục hay s.ú.n.g sáu, nhưng cũng có thiết kế sử dụng nhiều đạn hơn. Hình ảnh ở cuối chương.

Trò chơi Russian roulette [3].

[3] Russian roulette: là một trò chơi sử dụng khẩu s.ú.n.g ngắn ổ xoay có 6 viên đạn và tiền cược là tính mạng của người chơi. Luật chơi: trong các rãnh đạn sẽ bỏ 1 hoặc vài viên (sẽ không bỏ cả 6 viên), người chơi xoay ổ đạn theo ý mình sau đó đóng bàn xoay. Những người mạo hiểm tham gia sẽ lần lượt cầm s.ú.n.g chĩa vào đầu mình và bắn, ai đen đủi dính phải lượt có đạn thì sẽ chết. Trò chơi kết thúc khi chỉ còn 1 người sống sót cuối cùng.

“Nói sai một câu thì b.ắ.n một phát súng.”

Ông chủ tiệm mì trợn to hai mắt, khẩn trương đến mức đầu đầy mồ hôi, ông ta ê a hai tiếng, vội vàng gật đầu không ngừng.

Tại Tư đứng ở một bên, không hiểu sao có chút buồn cười.

Trong lòng cô nghĩ ông chủ tiệm này thực sự là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, thời điểm bọn họ vừa mới đồng ý thương lượng cùng ông ta, ông ta sống c.h.ế.t không nghe, muốn tranh luận lý sự với bọn họ, muốn nói đạo lý với bọn họ. Bây giờ thì tốt rồi, quân đội đã đến, trong tay Chu Giác Sơn còn có súng, ông ta còn có thể làm gì khác?

“Em có thể nghe không?”

Cô dùng tiếng Trung hỏi Chu Giác Sơn.

Chu Giác Sơn liếc nhìn cô, lắc đầu. Dù sao ở đây còn có những binh lính khác, “Em đi lên tầng ngồi một chút đi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...