Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Phòng của Thang Văn vừa vặn là phòng đôi, có hai giường, cậu ta vừa vặn có thừa giường có thể cho anh mượn để ngủ đấy.”

Anh em tốt, đừng khách khí, dù sao mọi người đều là thẳng nam, ngủ chung còn có thể như thế nào đây.

Chu Giác Sơn nhướng mày, như có điều suy nghĩ. Ai ôi, thế nào mà anh lại nghe được mùi vị châm chọc nhỉ. Anh chống đỡ cơ thể mình, mắt nhìn xuống Tại Tư, “Tiểu nha đầu, anh nói cho em biết, trước kia là anh lo lắng cho em, nên anh mới nhẫn nhịn.”

“À.”

Tại Tư lơ đễnh thổi móng tay.

Chu Giác Sơn giận không kiềm chế được, dùng chân gắt gao đè c.h.ặ.t đ.ầ.u gối của cô, một tay anh chống ở đầu giường, dùng hai ngón tay tháo dây thắt lưng, “Tới đây, em hôm nay xong đời rồi!”

Người phụ nữ nằm ở trên giường vẫn luôn cười khanh khách không ngừng, một lát sau, cũng không ý thức được tính nghiêm trọng của tình hình.

Chu Giác Sơn không nói gì, cởi dây thắt lưng, anh dùng một cánh tay khác làm khung đỡ, cúi đầu hôn lên môi cô.

Hàm răng anh cắn cánh môi dưới non mềm của cô, hô hấp phun ở trên mặt cô, Tại Tư mơ màng nhìn về phía anh, trong lúc vô tình phát hiện, hóa ra là anh cũng đang nhìn cô.

Gió đêm từ khe cửa sổ thổi đến, thổi bay mái tóc của anh, bên trong phòng không mở đèn, ánh trăng chiếu sáng nửa bên trái khuôn mặt của anh, anh không hề chớp mắt, ánh mắt sâu thẳm nóng bỏng đối diện với ánh mắt của cô.

Lông mi cô khẽ động.

Đột nhiên ý thức được.

— Cái này không giống như dáng vẻ đùa giỡn.

Tại Tư thẹn thùng, hoảng sợ dời đi ánh mắt, cả người Chu Giác Sơn đè lên.

“Cho em thêm một cơ hội cuối cùng. Suy nghĩ cho rõ ràng.”

Tâm ý của anh đối với cô ra sao, tất cả rất rõ ràng. Anh năm lần bảy lượt cứu cô, anh có thể đem cái mạng này cho cô, anh có thể làm hết tất cả vì cô, nhưng những gì anh có lại chưa chắc là cuộc sống mà cô mong muốn. Anh là một quân nhân, chuyện này là không cách nào thay đổi, Myanmar nội chiến vài thập niên, trăm họ lầm than, tình hình hết sức bấp bênh.

Cô có thể không hiểu chuyện, nhưng anh thì không thể.

“Tại Tư, anh cho em một đường lui. Nếu như bây giờ em lựa chọn buông tha anh, có thể một ngày nào đó, chờ anh nghĩ thông suốt, có lẽ anh sẽ đem em hoàn hảo không tổn hao gì quay về Trung Quốc.”

Cô rũ mắt, nhìn về cảnh đêm ngoài cửa sổ, “Đây là nguyên nhân lúc trước anh trốn tránh em?”

Khí thế của Chu Giác Sơn hơi yếu, “Anh không trốn tránh…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-92-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Anh có trốn tránh!”

Cô gấp đến độ muốn khóc, Chu Giác Sơn vội vàng ôm lấy cô.

“Em không sợ chết, nếu như em sợ c.h.ế.t thì đã không làm phóng viên chiến trường. Thời điểm em bị thương, em không muốn người khác thức trắng đêm tới chăm sóc em dưỡng thương, thời điểm em học tiếng Myanmar, em cũng không muốn ai đó là cấp dưới hoặc thân tín của anh tới dạy em! Em vừa nghe thấy anh gặp nguy hiểm, em có thể mạo hiểm mưa b.o.m bão đạn tới cứu anh, em có vị trí như thế nào trong lòng anh, em chưa bao giờ hoài nghi hay do dự… Rốt cuộc anh có hiểu hay không… hả? Chu Giác Sơn, không phải anh khoe khoang mình rất thông minh sao!”

Chu Giác Sơn nhanh chóng gật đầu, kéo chăn của cô lên, ngón tay dứt khoát cởi áo của Tại Tư.

“Được, em là của anh. Em cmn đời này đều là của anh!”

Tối muộn, hai người dây dưa cùng một chỗ, lưu luyến đau đớn. Tới gần nửa đêm, Tại Tư vô lực nằm xuống, trước mắt dần dần mất tiêu điểm…

Cảm giác đau đớn lần lượt kéo tới, cô từ từ đánh mất ý thức, sau cùng, chỉ có vô lực mềm nhũn nằm trên giường màu trắng, cảm nhận sự hiện hữu của anh…

Hôm sau, mặt trời lên cao.

Ngoài cửa, có người phục vụ của khách sạn nhấn chuông cửa, Tại Tư mơ màng mở mắt. Cô nhìn thấy có người đi về phía cửa, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng, là có thể dễ dàng phân biệt ra được là ai, cô đỏ mặt, trở mình.

Hai người đứng ở cửa nói chuyện với nhau đôi câu.

Chu Giác Sơn bảo người phục vụ đặt đồ ở cửa, đóng cửa, đi vào nhà vệ sinh.

Tiếng nước chảy truyền đến, Tại Tư thò đầu nhìn một chút. Hai cái mâm nhỏ mà người phục vụ mang vào đều phải dùng nắp inox hình mái vòm đậy lên, che đậy rất kín.

Mê Truyện Dịch

Cô suy nghĩ hai giây, không biết bên trong đựng cái gì, “Bữa sáng?”

“Áo mưa.”

Tại Tư trong nháy mắt ảo não, ôm lấy bản thân, ngượng ngùng, mắc cỡ ngay cả khuôn mặt cũng không ngẩng lên được.

Tiếng nước chảy dừng lại, Chu Giác Sơn tắm xong đi ra, không ngoài dự đoán, Tại Tư đang nằm đưa lưng về phía anh, trên đỉnh đầu cô đang đắp cái mền [1], trên người còn quấn chăn bông, hai tay ôm đầu gối, cuộn mình thành một quả cầu trắng nhỏ.

[1] Cái mền: nguyên văn là 毛毯, là một đồ vật trên giường thường dùng, có tác dụng giữ ấm, mỏng hơn so với chăn bình thường. Ngoài nguyên liệu dùng sợi động vật (như lông cừu, lông thỏ, lông dê…) còn có dùng sợi hóa học chế tạo thành.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...