Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 174

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tại Tư mở xem các bức vẽ, phát hiện phía sau Bạch Tĩnh đều vẽ phong cảnh, con sông, khe núi, thác nước… Lần lượt, dồn dập đập vào mi mắt. Trong bức vẽ, thậm chí còn có ngẫu nhiên gặp được cầu vồng sau cơn mưa, Bạch Tĩnh chỉ dùng một cây bút chì, không có bút màu, chỉ dùng mức độ đậm nhạt của bút chì làm điểm phân biệt.

Tại Tư phát hiện, từ sau khi Bạch Tĩnh mất trí nhớ, cô ấy đã không còn phiền não, đã không còn lo lắng, cả người đều đắm chìm trong thế giới tinh thần vô cùng đơn giản. Bây giờ nghĩ lại, đây có là là một loại bất hạnh, lại có lẽ là một loại may mắn trong bất hạnh, đơn đơn giản giản, ngược lại cũng không có gì không tốt, nếu như có thể, Tại Tư cũng rất hy vọng mình có thể sống thoải mái, tự tại một chút, mà không phải cả ngày bị rối loạn phiền nhiễu.

Cô khép bản vẽ lại, đem quyển vở nhỏ đưa trả lại trong tay Bạch Tĩnh.

“A, cái này cô còn chưa xem…” Bạch Tĩnh la hét, không nhận, lôi kéo quyển vở nhỏ, cô ấy lật lung tung, bỗng nhiên, dưới động tác hơi thô lỗ của cô ấy, có một tờ giấy khác biệt từ trong quyển vở rơi xuống.

Tại Tư nhặt lên, mở ra, nhìn nhìn, hơi nhíu mày.

Bạch Tĩnh ngốc nghếch, tùy ý đoạt lại tờ giấy đó, vo tròn lại, ném tới chân tường, “Cái này không quan trọng!”

“Đợi một chút!”

Tại Tư đứng lên, vội vàng chạy theo nhặt lại, cô mở tờ giấy đó ra, nhìn kỹ một chút, đây là một tờ giấy có người từng dùng bút chì viết lên. Dấu vết đầy cả tờ giấy, chữ nhiều chi chít, chỉ là không biết về sau người đó lo lắng đến cái gì, nét chữ bằng bút chì, đã bị người đó dùng tẩy tẩy sạch.

Cô vội vàng quay đầu nhìn thoáng qua Bạch Tĩnh ngồi xổm ở phía sau.

“Chị đưa bút chì cho tôi mượn dùng một chút.”

Bạch Tĩnh đảo đảo con ngươi, nhìn nhìn Tại Tư, lại nhìn nhìn bút chì chỉ còn lại một nửa trong tay mình, lắc đầu, giấu bút chì vào trong lòng bàn tay.

Tại Tư mím môi, giống như dỗ trẻ con, kiên nhẫn khuyên nhủ cô ấy, “Chị cho tôi mượn dùng một chút, chút nữa tôi mua bút chì tặng chị.”

Bạch Tĩnh bĩu môi, nhỏ giọng càu nhàu, “Đây không phải là chuyện tiền, cây bút chì này là Triệu Tuấn đưa cho tôi…”

“Vậy lát nữa tôi sẽ bảo ba mua hai cây bút chì tặng cho chị.”

Bạch Tĩnh lập tức cười tươi, “Thật chứ?”

“Ừ!”

Bạch Tĩnh cảm thấy hài lòng, lại cũng không xoắn xuýt nữa, cười hì hì, đưa bút chì cho Tại Tư.

Tại Tư đi trở lại trước bàn đá, dùng quyển vở điền tự cách lót dưới tờ giấy kia, lại dùng bụng ngón tay trỏ ép một đoạn ngòi bút chì, nhanh chóng ma sát, lộ ra dấu vết bút chì vốn có trên tờ giấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-174-thuong-ta-cua-toi.html.]

— ngày 15 tháng 12, Z và D ở Lashio liên minh. H ở Nam Shan.

— ngày 20 tháng 12, D mời khách đi ăn, Z không hăng hái lắm. Hoài nghi H âm thầm có chỉ đạo.

Trong tờ giấy, ghi chép sự kiện thời gian tương tự như vậy không phải số ít, hơn nữa người ghi chép lại trộn lẫn tiếng Myanmar, tiếng Anh và tiếng Trung, ví dụ viết tắt tiếng Anh như “Z” “D” “H”, là sau khi cô đọc kỹ nhiều lần, mới phát hiện ra điểm khác biệt với nội dung chủ thể, cho rằng là danh từ riêng được phân biệt.

Bạch Tĩnh la hét cũng muốn xem.

Tại Tư liền vội vàng đứng lên, gấp tờ giấy rồi thu lại.

Bạch Tĩnh không chịu bỏ qua, Tại Tư đi vào trong nhà, cô cau mày, tỉ mỉ suy nghĩ một chút. “Z”, “D”, “H” ở nơi này…

Căn cứ theo tuyến thời gian và sự kiện ghi chép, không có gì bất ngờ, chắc là đại biểu cho ba người Chu Giác Sơn, Đan Thác và Hồ Nhất Đức [4]…

[4] Z, D, H ký hiệu theo chữ cái đầu trong cách phát âm. Z (周觉山) là [Zhōu jué shān], D (丹拓) là [Dān tà], H (胡一德) là [Hú yī dé].

Mê Truyện Dịch

Mà Bạch Tĩnh lại còn không hiểu tiếng Myanmar, ở trong nhà, có thể viết phức tạp như vậy, hẳn là chỉ còn duy nhất một người là ba cô.

Cho nên, chẳng lẽ nói ba cô đã sớm phát hiện mờ ám giữa Chu Giác Sơn và Hồ Nhất Đức, bởi vậy mới liên tục ghi chép qua lại của hai người bọn họ? Nhưng nếu như vậy, tại sao ông ấy lại vẫn luôn lừa gạt cô không chịu nói với cô?

Trong thời gian này, cô giống như một kẻ ngốc, uổng phí tin tưởng Chu Giác Sơn thời gian lâu như vậy…

Lá cây gừa trong sân bị gió thổi vang xào xạc, Tại Tư chỉ cảm thấy đôi mắt vừa chua xót vừa khó chịu, trong lòng cô cũng không khỏi chua xót, đúng lúc, bên ngoài sân vang lên tiếng mở cổng, Triệu Tuấn mở cổng vào nhà.

Mặc dù trên người ông toàn mùi rượu, nhưng ông cũng không uống rượu, Bạch Tĩnh hết sức vui vẻ nhào tới, Triệu Tuấn cứng đờ trong phút chốc, ngẩng đầu, nhìn thấy Tại Tư ở trong phòng.

Ông lộ vẻ mặt lúng túng, cười cười với Tại Tư, Tại Tư nhẹ nhàng lau khóe mắt, cũng dịu dàng cười với ông.

“Ba, con có chuyện muốn nói với ba.”

“Được. Ba cũng có chuyện muốn nói với con.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 174

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 174
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...