Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặc dù anh là một trưởng quan đang giữ chức vụ đoàn trưởng, trên danh nghĩa chỉ cần phụ trách chỉ huy tác chiến là được, nhưng trên thực tế, kể từ khi anh đến nơi này, bên trong quân đội bang Nam Shan căn bản cũng không có ai chuyên ngành ngoại giao có khả năng phụ trách đàm phán thương lượng, toàn bộ bên trong rối loạn như một nồi cháo [6], đánh thắng thì cứng rắn, đánh không lại thì chạy loạn, sau đó lại bị người ta nắm lấy đàm phán ký kết đủ loại hiệp nghị bất bình đẳng.

[6] Một nồi cháo: là một mớ hỗn độn, miêu tả là vô cùng rối loạn.

Ở Myanmar, dường như vấn đề này mỗi một lực lượng vũ trang của dân tộc thiểu số độc lập đều gặp phải, lực lượng quân sự ở phía bắc Myanmar quá nhiều, hai năm trở lại đây quân đội bang Nam Shan lại gấp gáp bành trướng, dã tâm theo không kịp thực lực, thực chất tất cả đều là vấn đề.

Tại Tư cau mày, như có điều suy nghĩ.

Chu Giác Sơn đột nhiên cúi đầu nhìn cô, “Có đói không?” Giờ mới nhớ ra, cô đã hơn hai mươi tiếng đồng hồ chưa ăn gì.

Tại Tư khẽ lắc đầu.

Không có khẩu vị.

“Không có khẩu vị cũng phải ăn một chút.”

Anh lấy hai cái gối đệm ở sau thắt lưng Tại Tư, xoay người đứng lên, bước nhanh xuống dưới tầng.

Đúng lúc Khang tẩu bắt đầu đi lên, hai người đ.â.m vào nhau, trong tay Khang tẩu còn đang bưng một nồi canh cá lóc, nhà bếp vừa mới nấu xong, giúp vết thương mau lành, nóng hổi, vẫn còn rất nóng.

Mê Truyện Dịch

Chu Giác Sơn để Khang tẩu bưng canh cá lóc lên, lại chia ra hai bát nhỏ, anh ngồi ở mép giường, dùng thìa đút từng muỗng canh cho Tại Tư, kiên nhẫn đút cho cô vài ngụm.

Tại Tư ăn no, lại lần nữa nhẹ nhàng lắc đầu.

Chu Giác Sơn đang rất đói, anh cũng giống cô cả ngày chưa ăn gì, lập tức bưng bát bát canh cá lên, nhanh chóng húp ừng ực.

Tại Tư lẳng lặng nhìn Chu Giác Sơn, mỉm cười, đợi đến khi anh ta ăn gần xong mới nghĩ làm sao để mở lời.

“Chu Giác Sơn?”

“Ừ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-46-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Có phải anh có gì muốn nói với tôi không?” Hôm qua anh ta đã đáp ứng với cô, không được phép nuốt lời, anh ta nói sẽ giải thích với cô chuyện của ba cô.

Cánh tay cầm bát canh dừng ở giữa không trung.

Chu Giác Sơn hơi dừng một chút, quay đầu liếc nhìn cô.

Hiếm thấy là lần này cô cũng không né tránh, cũng yên lặng nhìn lại anh, hai người nghiêm túc nhìn nhau rất lâu rất lâu.

Nếu như trong lòng một người có cất giấu bí mật không thể cho ai biết, vậy thì ít nhất ánh mắt của người đó chắc sẽ không gạt người.

Chu Giác Sơn cúi đầu, lại nhìn bát canh cá trong tay còn chưa uống xong, để bát canh lên trên góc bàn, ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi nhỏ giọt tí tách, anh đứng ở bên cửa sổ, quan sát tình hình đường phố khoảng một phút, đi trở lại, đeo găng tay lên, cẩn thận đem tất cả đồ vật ở trong phòng và các ngóc ngách cũng đều kiểm tra một lần.

Tại Tư nửa dựa vào gối, nhìn chăm chú vào anh ta, yên lặng không nhúc nhích.

Anh quay lại ngồi bên cạnh cô, tháo găng tay xuống, lại cầm bát đũa lên, thấp giọng nói, liên tục nói hết tất cả mọi thứ.

“Triệu Tuấn đã từng cứu tôi, vào lúc tôi mười hai tuổi.”

Trong kỳ nghỉ hè của mùa hè năm đó, Myanmar mưa như trút nước, cảnh nội xảy ra một trận lũ lụt lớn nhất trong vòng bốn mươi năm qua, toàn bộ phía bắc Myanmar bị nước lũ bao phủ, các tòa Phật tháp cũng bị chìm xuống đáy sông, chưa đầy 48 tiếng, số người gặp nạn đã lên đến hơn một trăm nghìn người.

Gia đình Chu Giác Sơn ở Myanmar cũng xem như có chút bối cảnh, anh nghe theo lời của người thân, đi đến Trung Quốc lánh nạn, nhưng bởi vì ở biên giới gặp phải sạt lở đất, người thân bên Trung Quốc mà trước đó định liên hệ thì bị mất liên lạc, khi tỉnh lại, toàn thân anh đều là băng gạc, người thì nằm ở trong nhà Triệu Tuấn.

Khi đó anh bị thương não phải, đùi phải, trên chân bó thạch cao, xương sườn bên phải cũng bị gãy. Cả người không thể di chuyển, mỗi ngày đều liệt nửa người nằm ở trên giường.

Anh dưỡng thương ở nhà Triệu Tuấn khoảng nửa năm. Mãi đến khi cơ bản hoàn toàn bình phục, mới liên lạc với người thân, được Triệu Tuấn phái người đưa về Myanmar.

“Sau khi tôi trở lại Myanmar, có phái người lưu ý động tĩnh của Triệu Tuấn, dự định báo đáp phần ân tình này. Vậy mà không bao lâu, liền nghe nói ông ấy hi sinh vì nhiệm vụ, t.h.i t.h.ể không có, ngay cả tro cốt cũng không tìm được.”

Ở Myanmar có rất nhiều trùm buôn ma túy và buôn bán quân hỏa [7] vũ khí, những người này g.i.ế.c người không chớp mắt, vì tiền, quyền, địa vị, chuyện gì cũng có thể làm được. Mặc dù khi đó Chu Giác Sơn còn nhỏ, nhưng nhận thức của anh đối với phương diện này cũng không kém, anh hỏi qua người thân, người thân nghi ngờ liệu có phải là do Triệu Tuấn va chạm vào lợi ích nội bộ của đối phương ở Myanmar nên mới bị người ta âm thầm hạ thủ, sau đó giúp anh mua chuộc được vài tên lưu manh ở trên đường, xen lẫn vào trong đám lưu manh, phái người ầm thầm nghe ngóng xem ai là người động thủ với Triệu Tuấn, nhưng dùng đủ mọi cách tìm kiếm, vẫn như cũ không có manh mối.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...