Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

… Trong phòng đạn dược không có ai, là trống không, m.á.u ở cả dưới đất và trên cánh cửa, lão Đàm vốn bị khóa bên trong phòng đạn dược đã sớm chẳng biết đi đâu.

Vết m.á.u còn mới, vẫn chưa hoàn toàn đông lại.

Tại Tư và Chu Giác Sơn lập tức men theo vết m.á.u xuyên qua hành lang của kho vũ khí, từng bước điều tra, cuối cùng, đi tới một ngõ cụt cao hai mét.

Tối hôm đó, trên trăm binh lính cầm đèn pin, cả đêm không nghỉ, vòng quanh núi sâu tìm người. Cuối cùng, người không tìm được, trái lại ở phía sau một cây đại thụ cách cửa chính kho vũ khí quân hỏa không xa, phát hiện một đường hầm có đường kính khoảng nửa mét.

Đất ở lối vào đường hầm rất mới, gần đây địa khu bang Nam Shan cũng không mưa, mặt đất hơi ẩm ướt, do đó có thể suy đoán, đất này có lẽ là mới đào cách đây không lâu.

Nhưng trừ cái đó ra, lại không phát hiện được tin tức nào khác có giá trị. Người ra vào đường hầm cũng rất thông minh, trước khi đi, còn ném một quả l.ự.u đ.ạ.n cầm tay hỏa lực nhỏ tới bên trong đường hầm, l.ự.u đ.ạ.n cầm tay nổ tung phá hủy đường hầm thành hố sâu, khiến cho người thăm dò phía sau căn bản không có cách nào ra vào đường cũ.

Trời cũng tối đen, lục soát đã không còn tiến triển.

Chu Giác Sơn quay lại phòng đạn dược, cầm dây xích màu đồng đã bị chặt đứt kia, lại lén lút thì thầm với Tại Tư, để cô đi đến cửa chính, thuận tiện lấy đi danh sách đăng ký ra vào của lão Đàm đã bị người khác xé qua.

Thang Văn và Phùng Lực lần lượt chạy đến, Chu Giác Sơn lo lắng đến tình hình khẩn cấp, bây giờ anh cũng quả thực cần người giúp đỡ, liền không từ chối bọn họ, dẫn bọn họ đồng thời tới chỗ ở trong quân khu. Anh tránh nặng tìm nhẹ, lướt qua tin tức có liên quan đến quân hỏa đạn dược, đơn giản thuật lại một lần chuyện đã xảy ra sau khi anh tiến vào kho vũ khí quân hỏa.

Phùng Lực chà xát cằm dưới, bỗng nhiên tỉnh ngộ, “a” một tiếng.

Thang Văn kinh ngạc liếc nhìn hắn ta, “Anh hiểu rồi?”

Mê Truyện Dịch

“Không có.”

Phùng Lực cười cười, hắn ta cũng chỉ là tượng trưng phối hợp một chút mà thôi.

Chu Giác Sơn ngồi nghiêm chỉnh, nhíu mày, môi mỏng mím chặt, dùng nắm đ.ấ.m đập mạnh xuống mặt bàn trước mặt, “Nói mau còn chỗ nào không hiểu!”

Ánh mắt Phùng Lực sáng lên, lập tức tiến lại gần, “Đoàn trưởng, nguyên do lão Đàm bị khóa vào kho đạn là thế nào?”

Kỳ quái, ông ta làm sao lại bị dây xích bền chắc như vậy khóa ở bên trong?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-161-thuong-ta-cua-toi.html.]

Chu Giác Sơn quay đầu, đôi mắt nghiêm túc nhìn hắn ta.

Tại Tư đoạt trước một bước, “Haizz, để tôi kể cho anh, là ổ khóa ở chỗ đó xảy ra vấn đề trước, lúc cánh cửa đóng lại, tự ông ta liền bị liên lụy.”

“Vậy lão Đàm không có chìa khóa sao…”

“Chìa khóa ông ta đặt ở chỗ chúng tôi, nhưng mà trên một chùm chìa khóa nói ít cũng có ba bốn mươi cái, chúng tôi tìm nhưng không biết rốt cuộc cái nào mới là chìa khóa phòng đạn dược, vì vậy liền chạy tới cửa chính để đối chiếu, kết quả đang trên đường về, liền phát hiện cửa phòng đạn dược mở ra, dây xích bị chặt đứt, trên mặt đất còn lưu lại vết máu.”

Trong kịch bản Chu Giác Sơn và Tại Tư cung cấp cho Thang Văn và Phùng Lực, sở dĩ hai người bọn họ đến kho vũ khí quân hỏa, chỉ là vì theo lệ cũ đi tìm loại đạn s.ú.n.g đầu nhọn 9×19mm của khẩu s.ú.n.g 92G mà Chu Giác Sơn thường dùng. Cho nên khóa cửa, chảy máu, còn có lão Đàm đột nhiên biến mất, cũng chỉ là bất ngờ gặp phải, lại vừa vặn đem mấy loại nhân tố này chồng lên cùng một chỗ mà thôi.

Phùng Lực và Thang Văn đối mặt nhìn nhau, không hỏi nhiều nữa, có lẽ là tin rồi.

Trọng tâm của câu chuyện bị chuyển hướng, sắc mặt của Chu Giác Sơn không được tốt lắm.

Thang Văn chớp mắt một cái, nhạy bén, đem trọng tâm câu chuyện một lần nữa trở về quỹ đạo ban đầu.

“Đoàn trưởng, tôi vừa nãy có nhìn qua, dây xích màu đồng kia là chất liệu inox, dây xích bền chắc như vậy, dùng sức một lần liền cắt đứt, thanh âm nhỏ, mặt cắt còn tương đối bằng phẳng, phỏng chừng chỉ có kìm cắt thủy lực [1] hoặc kìm cắt cộng lực [2] mới có thể làm được.”

[1] Kìm cắt thủy lực: là dụng cụ thủy lực chuyên nghiệp riêng biệt dùng để uốn cong hoặc cắt dây cáp và thiết bị đầu cuối trong các công trình điện lực. Hình ảnh ở cuối chương.

[2] Kìm cắt cộng lực: là một trong những vật dụng không thể thiếu khi thực hiện các công việc sửa chữa các thiết bị, vật dụng cơ khí, công nghiệp. Hình ảnh ở cuối chương.

Chu Giác Sơn gật đầu, dùng ngón tay cái gắng sức kìm nén những ngón tay khác của anh.

Anh tận mắt nhìn thấy hiện trường đầu tiên, dây xích kia anh cũng xem qua, cái này anh cũng có thể dự đoán được.

“Chỉ có điều dựa theo kết quả khảo sát, đối phương chắc là từ đường hầm ra vào cũng đưa lão Đàm rời khỏi kho vũ khí quân hỏa, lối vào của đường hầm kia ở phía sau một cây đại thụ, lại vừa vặn là một góc chết, không ở trong phạm vi kiểm soát của camera trong quân khu. Cho nên chúng ta không có cách nào thông qua nội dung hình ảnh video giám sát để phân biệt cụ thể là người nào mang kìm cắt thủy lực hoặc kìm cắt cộng lực đi tới phụ cận kho vũ khí quân hỏa.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...