Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời gian ngừng lại.

Nước sông lạnh băng chảy xuôi theo hướng Bắc.

Mặt trời chói chang chiếu xuống, gió sông mát mẻ, nước sông lấp lánh không ngừng cọ rửa những hạt cát trắng bên bờ, cách chỗ đó chưa đến hai trăm mét, một bóng dáng cao lớn khiêng một bóng dáng mềm mại, cố sức đi bộ trong bãi bùn [1] ẩm ướt màu xám nhạt.

[1] Bãi bùn (bãi triều): hình thành từ bùn do sông và thủy triều mang tới. Loại địa hình này có thể tìn thấy tại các khu vực như vịnh, phá, cửa sông và bayou. Hình ảnh ở cuối chương.

Mê Truyện Dịch

“Rè…”

“Rè…”

Thiết bị bộ đàm trên tay trái truyền đến một chút âm thanh rất nhỏ.

“Phía bắc của bờ Tây 15.5 kilomet.”

Chu Giác Sơn ấn xuống cái nút trên thiết bị bộ đàm, nhận được tín hiệu an toàn của đối phương phản hồi, mới đặt người phụ nữ trên vai xuống một bãi đất bằng phẳng trên bờ sông.

Tại Tư nhắm mắt, yếu ớt nằm trên mặt đất, không có tri giác.

Ánh mặt trời chói mắt chiếu xuống da thịt trắng nõn của cô, bởi vì ngã xuống sông, toàn thân cô ướt đẫm dính đầy cát, mái tóc dài tùy ý phủ lên đá cát [2] trên bãi bùn.

[2] Đá cát (sa thạch) hay cát kết: là đá trầm tích vụn cơ học với thành phần gồm các hạt cát chủ yếu là fenspat và thạch anh được gắn kết bởi xi măng silic, canxi, oxit sắt…

Chu Giác Sơn ngồi xuống bên cạnh cô, liếc nhìn cô một cái, bất đắc dĩ lắc đầu, cúi người, đem người ôm vào trong ngực, cởi áo lót màu nhạt [3] đang bó chặt bộ n.g.ự.c của cô.

[3] Màu nhạt: trong vẽ tranh và trang điểm, những màu sắc nhạt hơn màu gốc gọi là màu nhạt (thiển sắc). Một số màu nhạt là màu tím nhạt, màu hồng nhạt…

Tại Tư chậm rãi mở mắt…

Đúng lúc nhìn vào một đôi mắt sâu thẳm.

Sống mũi anh ta rất đẹp, chóp mũi đang chạm vào chóp mũi của cô, đôi môi mỏng đang dừng cách đôi môi của cô chưa đến một centimet.

Tư thế hai người lúng túng, quần áo cô bị anh ta vén lên, trước n.g.ự.c lộ ra một mảng trắng lớn, bàn tay ấm áp của người đàn ông đúng lúc đặt ở trên n.g.ự.c của cô, cô thậm chí có thể cảm nhận được gan bàn tay của anh ta, chỗ ngón trỏ có một lớp chai mỏng, là quanh năm dùng s.ú.n.g lưu lại.

Tại Tư hốt hoảng bò dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-15-thuong-ta-cua-toi.html.]

Lông mày Chu Giác Sơn khẽ động, cười cười, “Tôi còn tưởng cô phải chờ đến lúc tôi hô hấp nhân tạo mới chịu tỉnh chứ.”

Cô đỏ mặt, cúi đầu, hoang mang đem áo lót mặc vào.

Chu Giác Sơn lơ đễnh, vịn đầu gối đứng lên. Người phụ nữ trước mắt cả người vừa bẩn vừa ướt, băng gạc trên tay đều bị nước sông làm tuột ra, băng gạc nhuốm m.á.u rũ xuống một đống đất cát bẩn thỉu, bọt sóng lạnh băng vỗ vào bờ, cô lại lạnh đến mức cả người run lập cập, điều duy nhất đáng ăn mừng là vết thương trên tay cô tạm thời ngừng chảy máu.

Quanh đây cũng chỉ có hai người bọn họ.

Anh lại nhìn cô một cái, xoa bóp mi tâm, áo quân phục cởi ra trên người mình phơi cũng gần khô, ném tới trước mặt cô, “Người của tôi đang đến, kiên trì thêm chút nữa, hôm nay sẽ dừng chân ở thôn trại phụ cận.”

Chu Giác Sơn móc ra cái bật lửa, một mình đi đến chỗ xa xa, Tại Tư quay đầu nhìn anh ta, diện tích bãi bùn trải rộng mênh mông, một mình anh ta bước chậm ở trên bờ cát, thật giống như một con sư tử rời xa bầy đàn đi tuần tra ở địa phương xa lạ.

Cô cau mày, nắm áo khoác trên đất, “Không đi sao?”

“Đi?”

“Chúng ta vừa mới bị người mai phục.” Mắt thấy Chu Giác Sơn càng đi càng xa, Tại Tư cũng đứng dậy theo, cô vịn ở tảng đá ngầm ven sông ho khan hai tiếng, vừa suýt c.h.ế.t đuối, cổ họng cô còn chưa thoải mái.

Ước chừng mười phút trước, ở một chỗ khác trên bờ sông, cô cùng anh ta mới trải qua một trận tập kích bất ngờ bằng hỏa lực mạnh, Chu Giác Sơn là quân nhân, hẳn là phải rõ hơn cô chứ, sắp xếp b.o.m mìn dày đặc chính xác như thế, tuyệt đối không phải là chuyện ngoài ý muốn.

“Nếu không có thương vong, chúng ta nên mau chóng rời khỏi đây…” Bản năng nghề nghiệp nói cho cô biết, trước tiên họ nên rút lui khỏi nơi này, sau đó di chuyển đến địa điểm vũ trang chi viện gần nhất.

“Thang Văn sắp chết.”

“…”

Bốn chữ ngắn ngủi, khiến cho Tại Tư đang đứng ở ven sông trong nháy mắt cứng đờ tại chỗ.

Gió sông hơi lạnh thổi qua, không khí xung quanh lạnh lẽo, cổ họng Tại Tư nghẹn lại, miệng hơi mấp máy, ý thức được mình nói sai…

“Xin lỗi, là tôi vô tâm…”

Chu Giác Sơn nhún vai, một bộ dáng không sao cả. Anh đón ánh nắng mặt trời, tùy ý dùng ngón tay cái đem bật lửa trong tay mở lên rồi lại làm tắt.

“Đoạn đường vừa nãy đi qua cũng bị nổ, ngay cả đường cũ trở về cũng không an toàn, tôi vừa mới sắp xếp bác sĩ đi cùng chúng ta lập tức phẫu thuật cho Thang Văn, chờ cậu ta qua giai đoạn nguy hiểm lại nói, phần lớn mọi người cũng lưu lại ở thôn trại bờ bên kia, bây giờ cô và tôi cũng đi qua đó.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...