Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 91

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[10] Củi gạo dầu muối: chỉ sinh hoạt trong cuộc sống hàng ngày.

“Đã qua đời rồi.”

“Tất cả?”

“Ừ. Năm đầu tiên anh tham gia quân ngũ, Myanmar xảy ra động đất, anh cứu được mười người dân bị nạn, nhưng lại không cứu được ba mẹ mình.”

Năm đó động đất xảy ra lúc ba giờ sáng, rất kinh khủng, nhà anh đang ở tâm địa chấn. Điều kiện gia đình Chu Giác Sơn không tệ, nhà có năm tầng, căn nhà độc lập, gia thế mẹ anh hiển hách, cho nên ba anh chỉ cưới một người vợ là bà ấy, kết quả có thể nghĩ tới, một trận động đất, người đi nhà trống.

Tại Tư mím môi, nhìn anh có phần xin lỗi, “Vậy bây giờ em nhắc tới có phải anh vẫn còn cảm thấy rất đau lòng không…”

Chu Giác Sơn cười cười, dịu dàng xoa đầu của cô, “Không sao, đều đã qua rồi. Thời gian trôi qua lâu, anh cũng không còn nhớ rõ nữa rồi.”

Con người luôn luôn phải hướng về phía trước, có lẽ có vài chuyện đặt ở thời điểm lúc đó sẽ khó khăn, nhưng qua một thời gian sẽ có thể suy nghĩ rõ ràng.

Tại Tư cúi đầu, như có điều suy nghĩ.

Anh bỗng nhiên tiến tới bên tai cô, âm lượng rất nhẹ, “Nói cho em biết một bí mật.”

“Ừ?”

Ngay lập tức ánh mắt cô sáng lên.

Chu Giác Sơn cố làm ra vẻ huyền bí, chắp tay sau lưng đi ra xa một chút, Tại Tư vui vẻ theo sát qua đây, đuôi lông mày anh khẽ động, lại cố ý để cho cô đợi anh trong chốc lát.

“Nói đi, nói nhanh một chút a…”

Lòng hiếu kỳ của Tại Tư cũng nhanh chóng dâng cao.

Anh quay đầu lại, quan sát xung quanh một chút, xác nhận không có ai nghe lén, “Anh từng xuất gia làm hòa thượng.”

Hả? Tại Tư nháy nháy mắt.

Dưới màn đêm, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, thổi bay những sợi tóc đen nhánh mềm mại ở bên tai của người phụ nữ. Tại Tư quan sát Chu Giác Sơn hồi lâu, cảm thấy anh quả thật không giống nói đùa… “Thật?”

“Ừ.”

Trong cuộc đời đàn ông Myanmar nhất định phải xuất gia một lần, chỉ là thời gian đi của anh có phần đặc biệt, khoảng tầm mười bốn mười lăm tuổi.

“Khi đó đúng lúc anh học trung học, tuổi trẻ khí thịnh, có một năm nghỉ hè, bởi vì chuyện chiếm sân bãi chơi bóng rổ, nên đánh nhau với vài tên côn đồ trong trường học.” Một chọi bốn, ngược lại anh cũng không có chuyện gì, khóe miệng chảy chút máu, mà mấy tên kia coi như thảm, người bó thạch cao, người chống gậy, mỗi một người đều có thương thế nghiêm trọng hơn anh. Sau chuyện đó, phụ huynh đối phương tìm tới cửa, ba anh không nhịn nổi, trong cơn tức giận liền ném anh tới ngôi chùa ở xa nhất, ý muốn để cho anh ăn chay niệm phật, thành tâm hối cải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-91-thuong-ta-cua-toi.html.]

Đương nhiên, rõ ràng nhận thấy hiệu quả của xuất gia cuối cùng cũng không phải hết sức đặc biệt như ý người.

Tại Tư quay mặt đi, không nhịn được vui vẻ.

“Thật tò mò xuất gia cạo trọc đầu là một loại thể nghiệm như thế nào.”

Chu Giác Sơn nghiêm túc nhớ lại, “Cũng không có gì đặc biệt. Không phải chỉ là trên đầu ít đi vài sợi tóc, gió thổi qua thì mát hơn thôi sao.”

Thật ra đồ ăn chay ở ngôi chùa đó còn ăn rất ngon, bên ngoài không làm được mùi vị đó, thỉnh thoảng còn rất hoài niệm.

Tại Tư ồ một tiếng, con ngươi xoay chuyển, bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quả đ.ấ.m nhỏ xem như là micro đưa tới bên miệng Chu Giác Sơn, lại trịnh trọng chào anh một lần, “Xin chào, Chu đoàn trưởng, nơi này là tổ chuyên mục《Bát quái đêm khuya》của đài truyền hình trung ương, tôi là phóng viên tiền tuyến Du Tại Tư, xin hỏi Chu đoàn trưởng, đang thời kỳ trưởng thành trong lúc xuất gia tu hành, ngài làm như thế nào để không phá sắc giới, khống chế được dục vọng?”

Chu Giác Sơn cười một tiếng, vuốt nhẹ xương mày, anh biết rõ loại tính cách của cô là ba ngày không đánh thì có thể lật tung nóc nhà [11].

[11] Ba ngày không đánh thì có thể lật tung nóc nhà: hàm ý chỉ trẻ con nghịch ngợm, tính cách bướng bỉnh.

Bướng bỉnh, tiếp tục bướng bỉnh… Anh đột nhiên ngồi xổm xuống vác cô lên vai.

“Cmn anh chưa từng kiềm chế!”

Tại Tư vừa bực mình vừa buồn cười, “Thả em xuống, thả em xuống…” Cô nằm trên bả vai của anh, hai chân không ngừng đá loạn.

Chu Giác Sơn nghe lời cô, “Thả, anh thả.” Anh đi vào phòng ngủ, thuận tay đóng cửa, “Giường, hay là ghế sofa?”

Mê Truyện Dịch

Tại Tư nhìn xung quanh một vòng, cũng không suy nghĩ nhiều, “Giường…”

Thời gian không còn sớm, nên đi ngủ.

Anh gật đầu, đi tới giường rồi thả cô xuống.

Tại Tư vịn vào đệm, vừa mới ngồi dậy, anh đột nhiên dang rộng chân, lấn người đè lên.

Tại Tư vội vàng kéo chăn, trừng mắt nhìn anh, hai người nhìn nhau một hồi, cô lại không nhịn được cười, “Anh muốn làm gì…”

“Ngủ.”

“Ngủ… Vậy đi chỗ của anh mà ngủ…”

Tại Tư giương cằm lên, chỉ chỉ vị trí trống bên cạnh nói. Chu Giác Sơn không phải là gần đây đều ngủ ở bên cạnh sao, hơn nữa, đoạn thời gian trước anh còn cố ý lẩn tránh cô, không phải anh còn có thể giả bộ bận việc đi tu sửa đường quốc lộ sao, có lẽ là dứt khoát chạy đến phòng của binh lính để ngủ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...