Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong lòng Tại Tư lẩm bẩm, không nhúc nhích.

Chu Giác Sơn không nhịn được, lông mày cau chặt thành chữ xuyên, “Lập tức đến giờ cơm rồi, rốt cuộc cô có đi hay không?”

Cô vội vã đồng ý, cúi đầu, đưa ra một bàn tay nhỏ bé trắng ngần, nhẹ nhàng đặt lên lòng bàn tay của anh ta.

Trong nháy mắt anh nắm chặt, khom lưng, từ trong xe lấy ra một sợi dây, nhanh chóng quấn quanh, cột chặt hai cổ tay cô vào cùng một chỗ.

“…”

Tại Tư ngẩng đầu cẩn thận dò xét anh ta, “Tôi sẽ không chạy loạn đâu.”

Vùng phụ cận chỗ này đều là cỏ hoang, người có thể nhìn thấy cũng đều là dân binh và người dân tộc Shan không biết nói tiếng Trung, cô có thể chạy đi đâu chứ, ngộ nhỡ gặp phải mấy tên lưu manh thô lỗ, vậy thì nói không chừng kết quả lại càng thảm hơn so với bây giờ.

Chu Giác Sơn không đồng ý, lông mày nhíu lại, thắt nút song khấu [1], “Cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi là đoàn trưởng quân khu bang Nam Shan, quân hàm Thượng tá, đi công tác ở bên ngoài bất cứ lúc nào cũng có thể có người ám sát, tôi trói cô, là dự tính xấu nhất, một khi gặp phải nguy hiểm cần phải có người trước tiên giúp tôi ngăn cản đầu đạn và mảnh vỡ hỏa lực.”

[1] Nút song khấu: là cách thắt nút thủ công truyền thống của Trung Quốc từ thời xa xưa, bởi vì ở chính giữa có hai móc cài nên gọi là song khấu.

“…”

Tại Tư ngây người, trừng mắt, đôi môi mềm mại còn lén lút mấp máy hai lần.

Chu Giác Sơn liếc cô một cái.

“Cô không muốn?”

“Tôi…” Quả thật hình như cô không có nhiệm vụ này.

“Vậy thời điểm lúc trước cô cầm c.h.ặ.t t.a.y tôi không thả thì đang nghĩ gì?” Khóe miệng Chu Giác Sơn cười như không cười.

Tại Tư cúi đầu, không nói gì…

Chu Giác Sơn đợi vài giây, đột nhiên dùng sức kéo người phụ nữ ở trong xe ra, mạnh mẽ chen ở cửa xe, hai bắp đùi rắn chắc kẹp lấy cô, “Cô không muốn cũng đã muộn rồi.”

Anh cúi đầu, ánh mắt thâm sâu, đôi môi dán sát vào bên tai cô nói chuyện.

Mặt của Tại Tư có chút nóng.

Cô đỏ mặt né tránh, nhưng hai cổ tay cô bị trói lại, mặc dù có đẩy vài cái, nhưng vẫn không thoát khỏi tầm mắt của đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-12-thuong-ta-cua-toi.html.]

Xung quanh không có ai, Chu Giác Sơn hiếm khi yên lặng nhìn cô một hồi, biết hơn nửa tháng anh mới phát hiện, người phụ nữ trước mắt da dẻ rất trắng, xương quai xanh rất sâu, cổ thon dài tinh tế, một khi cảm thấy thẹn thùng thì rất dễ đỏ mặt, một đường từ cổ đến sau tai đều ửng đỏ.

Rất đẹp, lại là một người phụ nữ đơn thuần.

Chỉ là bộ dáng này của cô, nếu bị bất kỳ một người đàn ông Myanmar nào nhìn thấy, chín phần cũng không nhịn được muốn cô…

Chân mày Chu Giác Sơn khẽ động, đột nhiên thoát ra, vẻ mặt nghiêm chỉnh, quay đầu nhìn về phía núi non trùng điệp cách đó không xa.

“Đi lại gần chỗ này một chút, chỗ có người ở tương đối an toàn, xa hơn có lẽ sẽ có rắn, huyết thanh kháng nọc rắn trong quân đội rất khan hiếm.”

Tại Tư hoang mang gật đầu, xoay người lại, dùng mu bàn tay sờ lên gò má ửng đỏ. Chu Giác Sơn không hề đợi cô, dắt tay cô bước đi rất nhanh, cô cau mày, chỉ có thể tập tễnh gắng sức đi theo.

Tài nguyên lâm nghiệp ở Myanmar rất dồi dào, khắp nơi đều có thể nhìn thấy đất đỏ và rừng lá rộng, tới gần bờ đê, đất đai tơi xốp, không khí ẩm ướt, cô đi theo anh ta băng qua rừng cây, đi bộ dọc bờ sông hóng gió, quần áo cũng bị bay lên, giống như là muốn thổi bay cả người.

Ngay phía trước có một tảng đá, xuống chút nữa thấp thoáng có thể nhìn thấy một cái thuyền nhỏ bị vải bố che lại.

“Muốn chèo thuyền sao?”

Chu Giác Sơn nghiêng đầu hỏi cô.

“Không cần, cảm ơn, tôi không biết chèo thuyền.” Thực ra Tại Tư biết chèo thuyền, nhưng kỹ năng bơi lội của cô không tốt, cô sợ vạn nhất mình ngồi trên thuyền chọc giận Chu Giác Sơn thì người đàn ông này sẽ ném cô xuống sông.

Chu Giác Sơn khẽ cười một tiếng, nghỉ chân tại chỗ, “Hóa ra ở quốc gia của cô đều là phụ nữ phụ trách chèo thuyền à?”

“Ừ?”

Tại Tư ngửa đầu nhìn anh ta.

Chu Giác Sơn nhún vai, tìm một tảng đá ở phụ cận ngồi xuống, phong cảnh bên bờ sông ở bang Bắc Shan này khá tốt, bầu không khí trong lành, rất thích hợp để chấn chỉnh trang bị, nghỉ ngơi lấy lại sức.

Mê Truyện Dịch

Toàn bộ bờ sông nhô ra phía ngoài như hình bán nguyệt, Chu Giác Sơn vừa vặn ngồi đưa lưng về chỗ vừa mới đi qua, gió mát bên bờ sông thổi vào mặt, mùi vị cây cỏ tự nhiên thấm vào trong ruột gan, đôi mắt anh nhìn về phương xa, tùy ý ngắm nghía cái bật lửa lấy ra từ trong túi quần.

Tại Tư liền yên lặng đứng phía sau anh ta.

Sóng mắt cô khẽ động.

Nhân cơ hội, len lén liếc mắt nhìn cái thuyền nhỏ kia, lại cúi đầu xuống nhìn dây thừng đang cột trên cổ tay hai người.

Thật ra, nửa tháng trở lại đây, cô chưa bao giờ buông tha ý nghĩ chạy trốn, mỗi một buổi tối, cô đều trằn trọc trở mình, nghĩ tới vô số loại phương pháp rời khỏi chi quân đội này, chỉ tiếc lúc trước sinh hoạt ở quân khu bang Nam Shan thì cô bị kẹt ở trong quân doanh [2], đối với hoàn cảnh vùng phụ cận thì hoàn toàn không biết gì cả… Thế nhưng tình huống hôm nay lại khác, hôm nay cô đi theo Chu Giác Sơn một đường đi lên phía Bắc, còn có thể nghe được binh lính báo cáo những thôn trại và thị trấn đã đi qua.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...