Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 103

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cút cút cút, thấy cậu liền phiền não.”

Triệu Tuấn phất tay một cái, đi ra chỗ xa một chút, trên bến tàu gió mát chầm chậm thổi qua, địa phương dọc con phố còn xếp lên vài chồng thùng gỗ cao cỡ một người, Triệu Tuấn mặc dù tuổi gần năm mươi, nhưng cơ thể tráng kiện, tay ông quấn hai sợi dây thừng, chân đạp lên thùng gỗ, không đến ba giây liền dễ dàng dùng hai chiêu leo lên.

Lúc tiểu tử này tới, đúng lúc đám lâu la [3] dưới tay ông cũng vừa đến bờ bên kia đi đón hàng, một thời gian ngắn cũng chưa về được, Triệu Tuấn cũng vui vẻ nhàn nhã.

[3] Lâu la: là một từ có nhiều nghĩa, ở chương này “lâu la” là chỉ người đi theo kẻ ác.

Ông phơi nắng, gối đầu lên một cánh tay, vén áo ba lỗ trên người làm quạt gió.

Chu Giác Sơn đứng ở phía xa, anh híp mắt, bỗng nhiên gia tăng tốc độ, giơ cao cánh tay, tung người nhảy lên, “Hút thuốc không?”

Triệu Tuấn lắc đầu, “Muốn cai thuốc.”

Chu Giác Sơn dọc theo bên rìa thùng gỗ ngồi xuống, một chân anh duỗi thẳng, một chân cong lại, đặt cánh tay lên đầu gối, từ trong túi móc ra một bao t.h.u.ố.c lá và một cái bật lửa.

Anh dùng ngón tay thô ráp đánh bật lửa, tay kia chụm lại thành nửa đường cong, ngăn chặn gió mát từ mặt sông thổi đến, điếu t.h.u.ố.c lá trong miệng chậm rãi bị đốt lên, ánh lửa thấp thoáng, anh dập tắt bật lửa, đem bao t.h.u.ố.c lá ném vào trên người Triệu Tuấn.

Triệu Tuấn liếc nhìn Chu Giác Sơn một cái, nhướng mày, “Ý gì?”

“Cháu cũng cai.” Trước đây anh hút thuốc bởi vì phiền não, buồn chán, một mình giải trí tiêu khiển, nhưng sau này có Tại Tư bên cạnh anh, trong lòng anh kiên định, tự nhiên cũng sẽ không có điểm mấu chốt nào là không vượt qua được, “Hôm nay là điếu cuối cùng, sau này cũng làm người tốt.”

Đang lúc nói chuyện, Chu Giác Sơn ngậm điếu thuốc, hai tay chống ở trên thùng gỗ, mắt nhìn mặt trời chậm rãi chìm về phía tây.

Triệu Tuấn không tin, “Vậy còn giữ bật lửa làm cái gì?”

Chu Giác Sơn cười khẽ, móc cái bật lửa cũ ra, cầm trên ngón tay lắc lắc, “Đừng có đòi, chú đưa cho cháu cũng đã bao nhiêu năm rồi. Cháu giữ lại làm kỷ niệm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-103-thuong-ta-cua-toi.html.]

Triệu Tuấn híp mắt nhìn một cái, cái này thật đúng là ông đã đưa cho cậu ta.

Hút thuốc, uống rượu, đùa giỡn lưu manh…

Mê Truyện Dịch

Bộ dáng không đứng đắn này của Chu Giác Sơn đều là học cùng Triệu Tuấn.

Từ lúc Chu Giác Sơn anh mười bảy tuổi, năm ấy ở cửa sau của một khách sạn thuộc thành phố Taunggyi gặp lại được Triệu Tuấn, cuộc đời anh liền bắt đầu chệch khỏi phương hướng ban đầu, cũng không biết đây nên coi là chuyện tốt hay chuyện xấu, có lẽ là cuộc đời đã định sẵn, ban đầu anh muốn làm một thổ phỉ, nhưng lại đột ngột bị Triệu Tuấn khuyên bảo trở thành quân nhân. Anh vốn không hút t.h.u.ố.c lá không uống rượu không làm một lâu la trong xã hội, nhưng Triệu Tuấn lại dạy cho anh ra ngoài xã hội không đủ mạnh mẽ sẽ không có kết cục tốt.

Nói chung, bên trong thâm tâm anh hơi lộ ra mâu thuẫn giữa oai phong lẫm liệt và phong cách lưu manh, đại khái đều là công trạng của một mình Triệu Tuấn, thật ra nói đến Triệu Tuấn cũng chính là tính cách như vậy, ngây ngô trong đám lưu manh lâu dài, có thể động tay tuyệt đối sẽ không động miệng, há miệng ngậm miệng đều là lời lẽ thô tục, ai còn tin ông ấy là cảnh sát?

Gió lạnh thổi qua, lay động một góc lung cơ, Triệu Tuấn ngồi xuống, sửa sang lại lung cơ, nhiều năm như vậy trôi qua, chuyện cũ một màn lại một màn, có một số việc không tránh khỏi khiến người ta cảm khái thổn thức.

Ông rõ ràng là cảnh sát, nhưng lại suốt ngày sinh hoạt ở nơi tối tăm không nhìn thấy ánh mặt trời.

“Cậu còn nhớ rõ tôi năm ấy là miêu tả thế nào với cậu về chuyến đi này không?”

Chu Giác Sơn gật đầu, mỉm cười, “Chú nói đây là ba hắn ở trước mặt con trai ra vẻ đáng thương [4].”

[4] Ra vẻ đáng thương (装孙子): dùng để chỉ sắc mặt lúc nịnh nọt người khác, đa phần đều là chỉ khi có chuyện đi cầu xin người khác giúp đỡ hoặc là biểu cảm và lời nói lúc cấp dưới nịnh nọt cấp trên khiến người ta chán ghét. Chỉ giả bộ vẻ mặt đáng thương.

Triệu Tuấn ngửa đầu nhìn trời, rút ra một điếu thuốc từ trong bao thuốc lá, nặng nề ném vào trong nước, “Người phía trước một kiểu sau lưng một kiểu, cuộc sống suốt ngày mang mặt nạ. Tôi không thích cái mặt nạ này, thế nhưng cái mặt nạ này đã đeo hơn mười năm rồi!”

Công việc nằm vùng của Triệu Tuấn rốt cuộc là đã làm những gì, lại thế nào mà có liên hệ với Chu Giác Sơn, chuyện này nói ra rất dài dòng.

Ước chừng mười hai năm trước ở thành phố Taunggyi, Triệu Tuấn vừa mới từ cảnh sát truy bắt tội phạm ma túy chuyển hình thành nằm vùng trong bóng tối, lãnh đạo cấp trên của ông nói cho ông biết, ở Myanmar có một nhóm thương nhân buôn lậu ngọc thạch và gỗ bị nghi ngờ có liên quan đến buôn bán quân hỏa và đầu cơ trục lợi qua biên giới.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...