Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài miệng chưa nói, nhưng biểu tình đã bán đứng anh.

— Cmn chơi đổ mã cái gì.

Chu Giác Sơn phiền muộn, theo bản năng muốn tìm thuốc lá, một giây kế tiếp mới phản ứng kịp là bản thân mình mới cai thuốc rồi, họa vô đơn chí, một cước đạp vào cửa xe, ở trong lòng thầm mắng vô số tiếng thảo nê mã [9].

[9] Thảo nê mã: nguyên bản Thảo nê mã là một loại ngựa có tên là ngựa cỏ bùn, nhưng thảo nê mã ở đây là tiếng lóng của một câu chửi bậy, Thảo nê mã [Cǎonímǎ] gần giống với Tháo nễ ma [Càonǐmā] (肏你妈) (đmm).

Tại Tư không nhịn được muốn cười, biết rõ anh là người nóng vội, không thích trộn lẫn những thứ này. Ngược lại, lại sợ anh thật sự không nhịn được phát tác, vội vàng đáp lời với Chu doanh trưởng.

“Được, đi xem một chút đi.”

Người của bang Bắc Shan hình như đang cố tình trì hoãn, không sao cả, đàm phán hòa bình vốn cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, càng như vậy bọn họ càng không thể nôn nóng, giữ chắc lấy, bọn họ dù sao cũng là đại diện Nam Shan tới đây, cô cũng không tin người của Bắc Shan thật sự có dũng khí cứ như vậy làm chậm trễ nửa tháng của bọn họ.

Chu Giác Sơn liếc nhìn cô một cái, Tại Tư vỗ vỗ mu bàn tay của anh.

Giao thiệp mà thôi, anh không hiểu, vậy thì cứ giao cho cô là được rồi.

“Chu doanh trưởng, tiền vốn đổ mã là ai lấy ra đây?”

Chu Đa Trợ mỉm cười, “Đương nhiên là chúng tôi.”

Nhìn một chút, buôn bán không mất tiền vốn, “Ngài dạy tôi một chút, chọn ngựa có những điểm gì cần phải chú ý không?”

“Ôi, tôi đây cả ngày bận rộn đánh nhau, vả lại làm gì có tiền để chơi trò này.”

… Chu Đa Trợ ngoài miệng nói không hiểu không hiểu, nhưng vẫn là nhịn không được Tại Tư nói chuyện mềm mỏng, không lâu lắm liền đem toàn bộ nội tình mà hắn ta biết nói hết ra ngoài.

Chu Giác Sơn nhướng mày, cười nhạo một tiếng. Quả nhiên, đã từng làm phóng viên chính là không giống nhau.

“Em thật sự định mua hả?”

“Mua chứ.”

Trong mắt cô hiện lên một tia giảo hoạt, nhạy bén lại lanh lợi, kéo Chu Giác Sơn xuống xe.

Đại sảnh Pink Spa Resort (*²) cực kỳ rộng lớn sáng sủa, nguy nga tráng lệ, kiến trúc màu trắng thuần sát rìa mạ một tầng vàng kim, đi qua đại sảnh, lại vòng qua vài hành lang, rất nhanh, liền thấy một bãi cỏ mênh mông.

Ở Myanmar người có thể chơi đổ mã, không phú thì quý. Đoàn người đứng ở cửa, khu vực giáp ranh bãi cỏ đang chống mấy cái ô màu nhạt che nắng ngoài trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-120-thuong-ta-cua-toi.html.]

Người dưới ô che nắng nhìn thấy bọn họ, chụm đầu ghé tai, tiếng nói chuyện xì xào.

“Là Chu Giác Sơn.”

“Là một thế lực mới ở Nam Shan.”

Rất nhanh, đã có mấy người nghe được danh tiếng của anh, đứng dậy, sải bước đi tới chỗ bọn họ.

“Ngưỡng mộ đã lâu, Chu đoàn trưởng.”

“Chu đoàn trưởng thực sự là tuổi trẻ tài cao.”

Một nhóm thương nhân kia, Chu Giác Sơn cũng không có gì ngạc nhiên, người ta cùng anh bắt tay, anh liền đáp lại một cách tượng trưng, thế nhưng là nói cũng không nhiều, tùy ý đi qua chỗ đó đứng ngẩn người, ngửa đầu nhìn trời, nhìn mây, nhìn chim, toàn bộ quá trình đều không thể nào can thiệp.

Trái lại, Tại Tư cô hoàn toàn bất đồng, thích nói chuyện là thiên tính của phụ nữ, huống chi cô còn là một phóng viên.

Tại Tư đứng ở bên người Chu Giác Sơn, như cá gặp nước, hai người vai kề vai, từ trên người cô phát ra một loại ánh sáng chói mắt thậm chí không hề kém so với Chu Giác Sơn.

Mọi người rất nhanh lại không tự chủ tiến tới bên cạnh cô, vây quanh cô.

Chỗ xa hơn, dưới một lều vải rộng rãi nhất, hai cha con ngồi ở đó, im lặng, nhàn nhã uống trà.

Đan Thác khẽ uống một ngụm trà, lắng nghe đối thoại ở xa xa, hắn ta xoa xoa chòm râu. Không hổ là người phụ nữ mà Chu Giác Sơn coi trọng, “Người phụ nữ này thật sự có bản lĩnh đấy.”

Sài Khôn vẫn đeo sợi dây chuyền cẩm thạch nạm vàng kia, ông ta cúi đầu, dùng nắp chén trà nhẹ nhàng cạo cạo mặt nước, “Nếu như mày có bản lĩnh đối phó với Chu Giác Sơn, đợi đến khi chúng ta đứng vững gót chân ở bang Shan, tao sẽ giúp mày giành được người phụ nữ của hắn ta.”

“Thôi bỏ đi.”

Đan Thác xua tay. Hắn ta chính là thích người tài, về phần phụ nữ, bình thường là được, hắn ta thấy không đáng khi chỉ vì một người phụ nữ xa lạ mà ra tay với Chu Giác Sơn.

Trong tay Chu Giác Sơn thế nhưng nắm quyền lực to lớn về chính trị và quân sự của Nam Shan, tương lai Nam Shan sẽ như thế nào, ai cũng không nói rõ được, theo thực lực của Chu Giác Sơn, không chừng một ngày nào đó liền giang sơn đổi chủ thì sao? Đan Thác mặc dù không hề thích nịnh bợ như những thương nhân kia, nhưng chuyện hối lộ tuyệt đối sẽ không kém.

Phía cuối bãi cỏ, Triệu Tuấn vừa vặn dắt một con ngựa tốt màu đen đi tới.

Mê Truyện Dịch

Đan Thác gọi ông qua đây.

Triệu Tuấn buộc con ngựa kia ở trong chuồng ngựa, bước nhanh đi tới.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...