Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 168

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không hiểu sao, Tại Tư theo bản năng ngầng đầu liếc nhìn Chu Giác Sơn.

Đều loại thời điểm này rồi, Chu Giác Sơn làm gì còn có tâm tư nhìn người phụ nữ khác, anh nhìn không chớp mắt, nhìn chằm chằm vào Tại Tư.

“Chờ bữa trưa kết thúc, em cứ ngồi xe của Tống Diễn, theo bọn họ cùng nhau rời khỏi quân khu, trở lại Trung Quốc.”

Toàn bộ việc làm ăn của Tống Diễn đều là đứng đắn hợp lý hợp pháp, anh ta không làm buôn lậu, hôm nay sẽ đến, chỉ là bởi vì công xưởng gỗ của anh ta ở Myanmar có liên quan một chút đến bang Nam Shan. Quân đội chính phủ cũng nâng đỡ anh ta, Ngô Tứ Dân càng đối xử với anh ta như khách quý, giống như loại trường hợp này, Tống Diễn chưa bao giờ tham dự. Nhưng chuyện lần này không giống bình thường, trước đây anh ta có giao tình với Chu Giác Sơn, Chu Giác Sơn nhờ anh ta hỗ trợ, anh ta bỏ xuống công việc cũng phải đi qua.

Tại Tư gật đầu, lại nói tiếng cảm ơn với Tống Diễn và Y Đường.

Bữa trưa rất nhanh bắt đầu, đoàn người trong đại sảnh nhốn nháo, người đến người đi.

Mười hai giờ, chính là thời khắc trọng yếu Ngô Tứ Dân hẳn là phải có mặt để phát biểu, nhưng một đám người trái đợi phải đợi, lại cũng không đợi được chút bóng dáng của Ngô Tứ Dân.

Ngô bộ trưởng không đến, bữa trưa không thể giải tán.

Mọi người xì xào to nhỏ, thảo luận ầm ĩ, rất nhanh, đủ loại tin đồn vô căn cứ liền truyền ra bên ngoài.

Bỗng nhiên, Thang Văn xuất hiện ở cửa toàn nhà chính. Hắn ta đi khập khiễng ló đầu nhìn nhìn, vội vàng xuyên qua đám người, một mạch chạy đến bên người Chu Giác Sơn.

Chu Giác Sơn liếc nhìn cậu ta, “Làm sao?”

“Việc lớn!”

“Nói.”

“Tả ngạn bị cháy, Ngô bộ trưởng mất tích rồi!”

Quân đội bang Nam Shan bốn bề đều là núi, ở giữa là một con sông chia ra làm hai. Hữu ngạn bờ sông là tòa nhà văn phòng, khu cư trú, tả ngạn là sân huấn luyện, kho vũ khí quân hỏa.

Bởi vì chuyện tối hôm qua lão Đàm đột nhiên mất tích, kho vũ khí quân hỏa đã tạm thời giới nghiêm, ngoài cổng có lực lượng hùng hậu canh gác, không cho phép bất cứ kẻ nào ra vào.

Ngô Tứ Dân trái lại mỗi buổi sáng đều theo thường lệ đến sân huấn luyện giám sát binh lính huấn luyện, nhưng bên cạnh sân huấn luyện hoàn toàn trống rỗng, không có cây cối, hoàn toàn trơ trụi, ngay cả mặt đất đều cát bụi phủ kín, tương đương với một mảnh núi hoang.

Đồng tử Chu Giác Sơn đột nhiên co lại, “Chỗ đó làm sao có thể bốc cháy?”

“Chưa nắm được, thế lửa rất mạnh, nếu như không phải hai bên trái phải đều là nước sông, có lẽ đã cháy tới đây rồi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-168-thuong-ta-cua-toi.html.]

Thang Văn là người đầu tiên tiến vào thông báo tin tức, rất nhanh, các binh lính cấp dưới của các tướng lĩnh khác cũng đều liên tiếp chạy vào thông báo tình hình.

Bỗng nhiên, tòa nhà chính trong nháy mắt rơi vào hỗn loạn, thủ lĩnh mất tích, tả ngạn hỏa hoạn, điều này có nghĩa là gì? Điều này có nghĩa là quân đội bang Nam Shan rất có thể phải thay đổi triều đại từ đây.

Hiện trường đúng lúc tụ tập đủ các thế lực tập đoàn tài chính chủ yếu nhất bên trong bang Nam Shan, một đám người đưa mắt nhìn nhau, tâm tư gợn sóng, loạn thế sinh tài [1], rất nhanh lại phải tìm đúng lập trường.

[1] Loạn thế sinh tài: kiếm tiền trong thời buổi loạn lạc.

Vài vị quân trưởng và sư trưởng bên trong quân đội cũng tạm thời án binh bất động [2], không làm ầm lên, để ly rượu xuống, dần dần đến gần chỗ đứng của các tập đoàn tài chính.

Mê Truyện Dịch

[2] Án binh bất động: tạm ngừng hoạt động quân sự để quan sát tình thế. Cũng có ý nói có nhiệm vụ nào đó nhưng không ra tay hành động.

Chu Giác Sơn từ trên cao nhìn xuống, tay nắm lan can cầu thang, cau mày, híp mắt, đã nhìn thấy rõ ràng diện mạo vốn có của những người này.

Anh gọi một tiếng Thang Văn, ghé vào tai cậu ta thì thầm vài câu.

Thang Văn lập tức chạy đến đài diễn thuyết trên tầng hai, cầm micro, cất giọng nói, “Tả ngạn bốc cháy, Ngô bộ trưởng sống c.h.ế.t chưa rõ, muốn đi cứu hỏa thì theo tôi!”

Bên trong tòa nhà chính hơn trăm người tụ tập, nhất thời lặng ngắt như tờ. Mấy giây sau, mọi người lại lần nữa vô cùng náo nhiệt, giống như sự kiện hỏa hoạn hoàn toàn không liên quan gì đến bọn họ.

Chu Giác Sơn cười một tiếng, nhặt áo khoác lên, nhanh chóng mặc lên người.

Thang Văn đứng tại chỗ.

“Đoàn trưởng…”

“Đi, kêu gọi toàn bộ cán bộ chiến sĩ thuộc Trung đoàn 3. Tình huống khẩn cấp, chúng ta đi cứu hỏa.”

Thang Văn như có điều suy nghĩ, lại nhìn những người ở dưới tầng một chút, nhìn thấy người quen, hắn ta khó tránh khỏi do dự, “Thế nhưng đoàn trưởng, ngay cả Lý phó đoàn, Khâu phó đoàn trưởng bọn họ cũng không có hành động.”

Lý Bân, Khâu Nghị, đây đều là cơ sở ngầm ban đầu Ngô Tứ Dân cố ý sắp xếp bên người Chu Giác Sơn, hai người bọn họ đối với mệnh lệnh của Ngô Tứ Dân đều là bảo gì nghe đấy, không khác gì hai con ch.ó vâng lời.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 168

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 168
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...