Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[2] Quân doanh: doanh trại quân đội.

Ghi nhớ tên thành phố và thị trấn ở quốc gia mình làm việc là một nhiệm vụ cơ bản của phóng viên hoạt động ở nước ngoài.

Nếu như cô nhớ không nhầm, cô vừa mới thấp thoáng nghe được có người nhắc đến thị trấn Mongkung, vậy thì con sông trước mắt này chính là sông Namtu [3], hạ lưu sông Namtu cách biên giới Trung Quốc – Myanmar không xa, cô có thể chèo thuyền từ nơi này rời đi, xuyên qua một đoạn ngắn trong rừng nguyên sinh ở phía Đông Bắc bang Shan, thuận lợi đến bến cảng Ruili ở biên giới Trung Quốc – Myanmar.

[3] Sông Namtu hay sông Myitnge: là một nhánh của sông Ayeyarwady (Irrawaddy). Myitnge trong tiếng Myanmar nghĩa là “sông nhỏ”.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là cô không bị Chu Giác Sơn phát hiện, thuyền cũng không va phải đá ngầm… Hơn nữa một đoạn đường trong rừng nguyên sinh kia cũng rất nguy hiểm.

Nhưng đây là cơ hội duy nhất của cô, cô không còn lựa chọn nào tốt hơn, cho dù không biết bản thân mình có kiên trì được không nhưng cô quyết định vẫn phải thử một lần.

“Chu đoàn trưởng.”

Tại Tư lấy hết dũng khí, mở miệng thăm dò.

Chu Giác Sơn nhàn nhạt liếc mắt nhìn cô.

“Bụng tôi hơi khó chịu… Anh có thể để cho tôi đi vệ sinh được không, không cần quá lâu, hai phút là được.”

Chu Giác Sơn cười nhạo, nhét bật lửa vào trong túi áo. Phụ nữ giảo hoạt, anh đã thấy nhiều rồi, “Cô không cảm thấy lý do của mình rất thối sao?”

Tại Tư mím môi, ngầm hạ quyết định. Cho đến hôm nay, cô có thể không cần cái gọi là tôn nghiêm với thận trọng nữa.

“Tôi, tôi là khó chịu thật, dì cả của tôi đến rồi…”

Khóe môi Chu Giác Sơn cong lên.

Tại Tư đỏ mặt, đi đến trước mặt anh ta liền đứng lại, giơ cổ tay lên, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay anh ta, chủ động cầm tới sát bụng của mình.

Anh ta quanh năm đều ở tiền tuyến đánh giặc, hẳn là quen thuộc với mùi m.á.u tanh giống như mùi rỉ sắt. Kinh nguyệt của phụ nữ vốn là mang theo mùi tanh nhàn nhạt mà…

“Dì cả chính là… kinh nguyệt…”

Chu Giác Sơn trong nháy mắt quay đầu đi.

“Cô có mang đồ sao?”

Đời này Tại Tư cũng chưa từng làm chuyện mất mặt như vậy, vành mắt cô ửng đỏ, ngửa đầu nhìn bầu trời chói mắt, “Ừ.”

“Tự mình qua bên kia xử lý sạch sẽ.”

Anh nhíu mày, nhanh chóng cởi dây thừng trên cổ tay, buông cô ra, rất dứt khoát khiêng người qua bên kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-13-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư nhìn đúng thời cơ, quay đầu nhìn anh ta một cái, nhanh chóng chạy tới vị trí sườn dốc bên bờ sông.

Thuyền nhỏ bị trói ở một cái cọc gỗ.

Mê Truyện Dịch

Bờ sông có chút dốc, khoảng cách từ trên bờ đến dưới mặt thuyền ước chừng khoảng ba mét, ở chỗ xa xa có một vị trí bằng phẳng có thể bước qua, nhưng Chu Giác Sơn sẽ sinh nghi, hơn nữa cô cũng không có thời gian dư thừa để đi đường vòng.

Tại Tư nhanh chóng điều chỉnh hô hấp.

Nhắm mắt xuôi tay.

Hít thở sâu.

Nhảy…

“Phanh!” Cùng lúc đó một viên đạn đường kính có 5.8mm sượt qua bắp chân phải của cô.

Viên đạn b.ắ.n vào trong bụi cây.

Tại Tư cứng đờ.

Một cơn gió lạnh thổi qua, dòng sông trước mặt ba quang lân lân [4]. Cô rũ mí mắt, mắt nhìn nước sông gợn sóng, trơ mắt nhìn sau lưng có một bóng dáng màu đen không nhanh không chậm đi tới, chậm rãi đến gần, cuối cùng, bao phủ hoàn toàn bản thân mình…

[4] Ba quang lân lân: ba quang là ánh sáng phản xạ của ánh mặt trời hoặc ánh trăng chiếu xuống gợn nước, lân lân miêu tả nước trong vắt. Ba quang lân lân là chỉ hình dạng gợn nước bị ánh mặt trời hoặc ánh trăng chiếu đến.

Chu Giác Sơn hơi khom người, một cánh tay ôm bả vai của cô, lẳng lặng ngắm nhìn bóng của hai người trên dòng sông.

“Chơi vui sao?”

Tại Tư nhắm mắt, giọng nói khẽ run, “Không dễ chơi…”

“Vậy cô vì sao còn muốn gạt tôi?”

Khóe miệng Chu Giác Sơn khẽ cong lên, vô cùng nghiêm túc ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ trước mắt. Anh vốn cho là lúc trước ở trên xe anh đã cảnh cáo cô đủ rõ ràng, không nghĩ tới, cô vẫn đem lời nói của anh như gió thoảng bên tai.

Tại Tư nắm chặt tay, cố nén nước mắt, “Chu Giác Sơn, tôi không thuộc về nơi này, anh thả tôi đi…”

Cô biết rõ bản chất anh ta không xấu, cô không ghi hận anh ta, cô chỉ là muốn rời khỏi nơi này. Từ ngày bước vào Myanmar, những gì nghe thấy nhìn thấy ở chuyến đi này đã sớm vượt xa suy nghĩ của cô, ở khu giao chiến, cô gần như mỗi ngày đều ở sát ranh giới sinh tử, ở đây không có nhân quyền, cô sợ hãi, cô chịu đủ rồi, cô muốn chạy trốn, ở đây vốn không phải là chỗ cô nên sinh sống.

Nghe vậy, Chu Giác Sơn giận tái mặt, chậm rãi đứng thẳng lưng, “À? Cô hình như có chút hay quên?”

Nửa tháng trước, cô tận mắt thấy quân đội bang Nam Shan tàn sát thôn trại, cô là được cấp dưới của anh mang về. “Ban đầu là cô lựa chọn tôi. Bây giờ cô còn muốn chạy, có thể, nhưng cái giá phải trả cô chưa chắc đã gánh chịu được!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...