Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 162

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hơn nữa, bây giờ vấn đề càng nghiêm trọng phải đối mặt là, trong quá trình các binh lính lục soát trong núi, đã gần như phá hủy hết dấu chân của đối phương lưu lại ở khu vực phụ cận. Nếu như đối phương là một người có chút đầu óc, đều sẽ đi giày quân dụng mặc quần áo binh lính Nam Shan đi ra đi vào, mặc kệ đối phương trong thực tế rốt cuộc là thân phận như thế nào, ẩn núp ở trong các binh lính bình thường, thường thường là dễ dàng đánh lừa dư luận nhất.

“Vậy nếu không bây giờ tôi sẽ đi điều tra một chút, thời gian lão Đàm xảy ra chuyện, có binh lính nào vắng mặt tại cương vị công tác của mình không?” Thang Văn suy nghĩ một chút, quay đầu nhìn về phía Chu Giác Sơn.

Chu Giác Sơn lắc đầu, “Không, chuyện này không nhất định là người bên trong quân khu làm.”

“Nhưng đối phương hiểu rõ kết cấu kho vũ khí quân hỏa của chúng ta như vậy, lại hiểu rõ phạm vi theo dõi của chúng ta, động tác linh hoạt nhanh chóng, cũng không giống như trình độ của người ngoài.”

Chu Giác Sơn trầm mặc trong phút chốc, như có điều suy nghĩ, lời nói của Thang Văn cũng có đạo lý, thế nhưng nếu như là hành động của người bên trong quân đội bang Nam Shan, tại sao đối phương muốn tốn công tốn sức như vậy chỉ để đào một cái đường hầm làm cửa ra vào?

Đào một đường hầm, nhanh nhất cũng phải ba bốn ngày…

Nếu như có thời gian ba bốn ngày này, hơn nữa người mang lão Đàm đi là binh lính bên trong quân đội bang Nam Shan, lại quen biết trước với lão Đàm, đồng thời có thể sớm biết trước hoạt động của Chu Giác Sơn, như vậy trong lúc này, vì sao hắn ta không trực tiếp báo sớm cho lão Đàm, đi cửa chính, trực tiếp để lão Đàm rời khỏi quân khu bang Nam Shan. Mà lại muốn đi vòng một đường lớn như vậy, nghĩ một đằng làm một nẻo, lựa chọn dùng phương thức phức tạp nhất để mang lão Đàm rời đi?

Chỗ Chu Giác Sơn nghi ngờ nhất chính là chỗ đó, anh cảm thấy người này có vẻ cũng không phải là thành viên bên trong bang Nam Shan, lại cũng không quen biết lão Đàm, hoặc nói nghiêm khắc hơn một chút, là lão Đàm cũng không nhận ra hắn ta, cho nên điều kiện tiên quyết là hắn ta đã biết hướng đi của Chu Giác Sơn, nhưng không có cách nào trực tiếp thông báo cho lão Đàm, vì vậy, cuối cùng chỉ có thể lựa chọn phương thức vu hồi như thế này, bí quá hóa liều, đưa người rời đi ở dưới mí mắt của Chu Giác Sơn.

Thế nhưng nói đi nói lại, nếu như người này thật sự là người ngoài, vậy tại sao hắn ta có thể hiểu rõ ống kính máy giám sát cùng kho vũ khí quân hỏa của nội bộ bang Nam Shan như vậy?

Hai điều kiện này có vẻ mâu thuẫn lẫn nhau, nhưng sự thật lại xác thực xảy ra, những thứ này khiến anh trong lúc nhất thời có phần khó hiểu, không nghĩ ra được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-162-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Quên đi, chuyện này gác lại bàn sau, Thang Văn, cậu đi trước giúp tôi điều tra một chút về xe cộ qua lại trên đường quốc lộ phụ cận quân khu. Nhìn xem có chiếc xe nào trong vòng ba ngày gần đây thường xuyên đi qua đi lại giữa sườn núi phía bắc quân khu cùng trại Hurai không.”

Sườn núi phía bắc quân khu, chính là đỉnh núi xây dựng kho vũ khí quân hỏa. Trại Hurai nằm ở dưới chân núi, là một thôn xóm cách đỉnh núi này gần nhất. Nếu như đối phương đúng là nhân sĩ bên ngoài, mỗi ngày phải lái xe đi qua đi lại giữa quân khu và dưới chân núi, như vậy thì trên đường quốc lộ này nhất định sẽ lưu lại một ít dấu vết.

Thang Văn đứng nghiêm chào, “Vâng!”

Bên kia, Phùng Lực cũng đứng lên, “Đoàn trưởng, tôi thì sao tôi thì sao?”

“Anh đi liên hệ một chút với những nhân viên quản lý khác của kho vũ khí quân hỏa, xem xem gần đây lão Đàm có thường xuyên qua lại với người nào không, bao gồm cả binh lính, bác sĩ, y tá trong quân khu, cả thân thích, bạn bè hoặc là đồng hương từ bên ngoài đến của ông ta.”

Điều tra cũng phải chia ra hai phương diện, một chủ ngoại, một chủ nội. Thang Văn là người lý trí, suy nghĩ rõ ràng, cho nên trong công việc thường ngày, cậu ta càng thích hợp làm chỉnh lý tài liệu, công việc sưu tầm manh mối; còn Phùng Lực là một người thích xã giao, mặc dù IQ không cao nhưng EQ cao, tương tự như loại chuyện cần phải đút lót hối lộ người khác, giao cho hắn ta có thể nói là như cá gặp nước; tương đắc ích chương [3].

[3] Tương đắc ích chương: chỉ hai người hoặc hai sự vật phối hợp với nhau, năng lực và hiệu quả của hai bên lại càng có thể biểu hiện rõ. (Trong câu trên ý của tác giả là sự phối hợp năng lực của Thang Văn và Phùng Lực)

“Vâng, đoàn trưởng.”

Phùng Lực cũng nhận mệnh lệnh, đi ra ngoài.

Phòng khách tầng một rộng lớn, trong giây lát, cũng chỉ còn lại hai người Tại Tư và Chu Giác Sơn. Bởi vì hôm nay kho vũ khí bên kia xảy ra tình trạng hỗn loạn như vậy, cho nên toàn quân giới nghiêm, phía bên ngoài sân còn có một lực lượng hùng hậu canh gác.

Mê Truyện Dịch

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 162

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 162
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...