Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 68

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“…”

Tốt, anh chọc tức cô không vui mà còn không biết tới dỗ cô sao?

Tại Tư cắn môi, lúc này cô thật sự tức giận. Cô cúi đầu nhìn đôi giày vải dưới chân, dứt khoát cởi ra, ném xuống, chân trần đi trên đường đá.

Chu Giác Sơn phản ứng kịp, vội vàng vỗ vỗ vai Phùng Lực, “Được rồi, anh nên làm gì thì làm đi, còn lại tự tôi cân nhắc.”

Phùng Lực mộng bức gật đầu.

Chu Giác Sơn nhảy qua vài khối đá lớn, chạy theo phương hướng của cô gái nhỏ.

Tại Tư đang đi ở giữa khu mỏ, xung quanh người đến người đi, mấy người thợ mỏ trẻ tuổi đang đẩy xe rùa [1] ở bên cạnh đi tới không cẩn thận đụng phải chân của cô, Tại Tư cúi đầu nhìn một chút, chỉ hơi bẩn một chút, chứ không có chảy máu, cô phủi bụi, giả bộ lơ đãng liếc nhìn phía sau, Chu Giác Sơn đang ngồi xổm dưới đất nhặt đôi giày của cô.

[1] Xe rùa: hình ảnh ở cuối chương.

Chu Giác Sơn nhìn thấy Tại Tư nhìn qua đây liền mỉm cười.

Tại Tư lập tức thu hồi ánh mắt, chịu đựng chân trần đau nhói, khập khiễng đi tới cổng chính.

“Tại Tư, đừng tức giận.”

Chu Giác Sơn đuổi theo.

“Em không giận.”

“Vậy em đi giày vào trước đi.”

“Em không đi giày của anh.”

“Vậy em đi cái này vào.” Chu Giác Sơn chỉ đôi ủng dưới chân mình.

Tại Tư dừng lại, bàn tay siết chặt thành quả đ.ấ.m nhỏ, không cho là đúng, “Đó cũng là giày của anh.”

Cơn giận của cô gái nhỏ tăng lên, tính cách còn rất ngang ngược. Chu Giác Sơn híp mắt, suy nghĩ một chút, đột nhiên tiến lên một bước, một tay ôm ngang người lên, sải bước đi về phía trước.

Tại Tư kinh hãi, trong khu mỏ toàn bộ đều là người, quả nhiên đưa tới vô số ánh nhìn.

Mất mặt, mắc cỡ c.h.ế.t người…

Cô trừng mắt nhìn anh, nhỏ giọng nói, “Anh buông em ra!”

Chu Giác Sơn mắt nhìn phía trước, làm như không thấy, “Xe không đỗ ở cổng chính. Xe của Thang Văn anh cũng bảo cậu ta lái đến dưới chân núi rồi, bên ngoài khu mỏ là đất hoang, em đi về phía trước cũng không có tác dụng gì.”

“…”

Tại Tư nhụt chí.

“Vậy hôm nay em ngủ ở đâu hả?” Đêm đã khuya rồi, cô cũng không thể ngủ ở trong khu mỏ đổ vỡ này chứ?

“Anh ngủ ở đâu thì em ngủ ở đó. Có anh ở đây, làm sao anh có thể để em ngủ một mình chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-68-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư, “…” ? ? ?

Lời nói này là lời khen?

Nhưng thế nào lại cảm thấy có chút kỳ quái…

Lời tác giả:

#Tiểu_kịch_trường:

Tại Tư: Em muốn ngủ trên giường.

Chu đoàn trưởng: Anh ngủ cùng với em.

Tại Tư: Em muốn ngủ ngoài trời.

Chu đoàn trưởng: Anh ngủ cùng với em.

Tại Tư (trừng mắt nhìn Chu đoàn trưởng): Em không ngủ.

Chu đoàn trưởng: Em xác định? Vậy thì tốt, chúng ta có thể làm chút chuyện khác.

Tại Tư: …

Ban đêm.

Bóng đêm như một màn mực dày, vầng sáng nhuộm lên phía chân trời, pha tản hương thơm. Ánh sáng ban đêm vừa phải, những đám mây mù màu nhạt che lấp các vì sao sáng, toàn bộ quân đội tập hợp, chỗ đất trống trong khu mỏ dựng lên mấy chục lều vải quân sự loại cực lớn.

Thôn Leng Ngock và thôn Naung Kyo bởi vì người Nam Wa đột nhiên quấy nhiễu nên thôn dân đều bị dọa sợ, tụ tập ở trong khu mỏ, không chịu quay về thôn, các sĩ quan nhìn nhau, bước đầu thương lượng một chút, sau đó hạ lệnh cho binh lính cấp dưới lấy ra thêm hai mươi lều vải dự phòng ở trong thùng xe, dựng lên chỗ đất trống xa hơn một chút, để cho các thôn dân nghỉ ngơi.

Lều vải của Chu Giác Sơn vốn là được bố trí ở vị trí trung tâm, không bao lâu liền bị anh đổi ra phía ngoài, sau đó lại đổi ra vị trí góc ngoài cùng.

Khang tẩu mang vài cái chăn đệm tới, trải xuống phía dưới túi ngủ, địa phương tạm thời ở lại, đều chưa thu dọn xong, dưới túi ngủ tất cả đều là đá vụn.

Mê Truyện Dịch

Bên ngoài lều, cách đó ba năm mét là chỗ các thôn dân đứng chờ để có chỗ đặt chân. Mấy binh lính hợp sức dựng bốn góc của lều lớn, Chu Giác Sơn cũng không nhàn rỗi, anh ngay cả quần áo cũng chưa thay, vẫn mặc áo ba lỗ của thợ mỏ, tay cầm sợi dây thừng gió [1] và đinh tam giác [2], bàn tay và cổ tay đồng thời dùng sức ấn đinh xuống dưới đất.

[1] Dây thừng gió: làm từ nhiều sợi ni lông, là loại dây thừng phù hợp với yêu cầu dựng lều ở trên núi cao.

[2] Đinh tam giác: hình ảnh ở cuối chương.

Thôn dân địa phương cũng không nhận ra anh.

Hai ba người nông phụ vây bên người anh, nhìn anh cũng không mặc quân trang, còn làm việc cùng binh lính bình thường, chỉ coi anh là dân binh tạm thời chiêu vào hoặc là lính tân binh mới tới.

“Chàng trai, bao nhiêu tuổi?”

“29.”

“Ôi, cũng đã 29 rồi mà còn là binh sao [3]? Có vợ chưa? Trong thôn chúng ta có mấy cô gái còn chưa kết hôn, dáng dấp cũng xinh đẹp, cậu có muốn không? Chúng tôi giới thiệu cho cậu!”

[3] Đại ý của câu này là 29 tuổi mà vẫn là binh lính bình thường (cấp thấp nhất trong quân đội), chưa có chức vụ như liên trưởng, đoàn trưởng…

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...