Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cô ở lại chỗ này đừng nhúc nhích, tôi đi xem phía trước một chút.”

Chu Giác Sơn để Tại Tư ngồi xổm ở phía sau một bụi cây rậm rạp, lại nhặt lên vài nhánh cây, che chắn xung quanh cô.

Hôm nay nhóm người này vô tổ chức, vô kỷ luật, nhân số không nhiều lắm, vũ khí lạc hậu, hẳn là còn chưa đủ để gây sợ hãi.

Tại Tư nhìn anh ta có chút lo lắng, “Anh cẩn thận một chút.”

Chu Giác Sơn gật đầu, “Yên tâm.”

Chu Giác Sơn để lại con d.a.o quân sự cho Tại Tư, nhanh chóng rời đi, biến mất ở trong bóng tối, Tại Tư cúi đầu nhìn vị trí của mình một chút. Chỗ này bí mật, nhưng lại bí mật hơi quá, cũng không biết anh ta quay lại có thể tìm được cô hay không.

Xung quanh tối đen, hơn nữa lại là một khoảng dài yên tĩnh, Tại Tư buồn bã thở dài, lại xoay xoay con d.a.o trong tay, tâm tình nặng trĩu, cô mím môi, hậu tri hậu giác, hơi ngạc nhiên vì anh ta thế nào lại dám đưa vũ khí trên người mình cho cô.

Địa phương mà anh ta đi không phải là càng nguy hiểm hơn sao?

Anh ta không sợ lát nữa quay lại thì cô sẽ trở mặt rồi dùng con d.a.o này đối phó với anh ta?

Mũi d.a.o nhẹ nhàng xẹt qua một cây cỏ dại dài mảnh, chất lỏng trong suốt nhanh chóng theo mặt lá trơn nhẵn chảy ra… Một con d.a.o rất nhanh rất sắc bén, nếu như dùng tốt có thể một đao trí mạng.

Cách đó không xa, một hồi tiếng bước chân sột soạt truyền đến, Tại Tư chăm chú lắng nghe, lên tinh thần.

“Đầu phật dát vàng, số tiền này kiếm không lỗ.”

“Anh, số tiền này có đủ cho chúng ta đến Yangon [1] chơi vài ngày không?”

[1] Yangon: là thành phố lớn nhất ở Myanmar, nằm ở ngã ba sông Yangon và sông Bago. So với các thành phố lớn ở Đông Nam Á, Yangon tương đối kém phát triển.

Thanh âm của hai người đàn ông liên tiếp vang lên, một to một nhỏ. Người đàn ông nói chuyện trước lại lên tiếng, “Yangon? Đi chỗ đó làm cái gì! Hai ngày trước tao nghe nói tỉnh Vân Nam Trung Quốc rất có tiền, chỗ đó vừa rộng lớn lại có nhiều gái đẹp, chờ làm thêm một trận nữa kiếm thêm một số tiền lớn, sau đó tao tìm một người quen, dẫn các anh em vượt biên qua đó.”

“…” Tiếng bước chân dày đặc trước sau chồng chéo lên nhau, Tại Tư đếm một chút, có khoảng bảy tám người. Xem ra Chu Giác Sơn nói không sai, những người này và Hồ Nhất Đức không có liên quan, nếu chỉ là ý đồ kiếm tiền g.i.ế.c người, vậy tám mươi phần trăm là thổ phỉ.

Loại súc sinh như thế này, quả thực chính là phần tử bại hoại cặn bã, Tại Tư nhớ đến con dao, cô nghĩ tới nhóm tiểu hòa thượng chỉ mới bảy tám tuổi kia, rất muốn hung hăng ghim hai đao lên trên người đám người này.

Mê Truyện Dịch

Một bàn tay đột nhiên đè cô xuống.

Tại Tư quay đầu lại nhìn, kinh ngạc. Chu Giác Sơn bình tĩnh như thường, ngồi xổm xuống bên cạnh cô, xuỵt một tiếng bên tai cô.

Lông mày Tại Tư hơi động, “Anh trở lại bằng cách nào?” Cô ghé môi vào sát bên tai Chu Giác Sơn, cố gắng hạ thấp âm lượng đến mức tối thiểu. Một người cao lớn như anh ta, đi bộ không có tiếng động sao, hơn nữa còn đi hết một vòng lớn nhanh như vậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-37-thuong-ta-cua-toi.html.]

Chu Giác Sơn cười một tiếng.

“Đừng nói chuyện, xem cuộc vui.”

Anh nhướng mày, lấy tay bóp gò má của Tại Tư.

Anh ta bóp mặt của cô, để cho cô quay đầu đi, Tại Tư nhíu mày, khuôn mặt cô bị anh ta dùng tay bóp giống như một con sóc chuột [2], mỡ dồn hết lên gò má, đôi môi hơi vểnh lên.

[2] Sóc chuột: là một chi sóc nhỏ có sọc trên lưng. Có 1 loài sống ở Bắc Mỹ và một loài sống ở Á Châu gọi là sóc chuột Siberia. Hình ảnh ở cuối chương.

“Nhìn cái gì?”

“Pháo hoa.”

Tại Tư không hiểu lý do, đẩy tay Chu Giác Sơn xuống, cô xoa xoa khuôn mặt, ngay phía trước đột nhiên truyền đến tiếng nổ ầm ầm.

Cô vội vã ngửa đầu nhìn, bụi đất, cành cây và lá rụng theo gió bay lên, cô cúi đầu, nước mắt chảy xuống, cũng may không nhìn thấy tay chân người…

Chu Giác Sơn kiên nhẫn đợi một lát, phủi phủi bụi đất trên quần áo, đứng dậy, gương mặt vân đạm phong khinh, “Đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Trung Quốc có câu châm ngôn không biết cô đã nghe qua chưa.” Chu Giác Sơn cúi đầu, Tại Tư ngửa đầu nhìn hắn.

“Ừ?”

“Làm việc tốt, không để lại tên.”

Tại Tư: …

Tại Tư bĩu môi, bật cười, lại có chút không thể tưởng tượng nổi, trong lòng suy nghĩ e rằng thời gian và địa điểm anh ta dùng những lời này là không đúng rồi.

Chu Giác Sơn khoanh tay, lơ đễnh, khom lưng kéo cô từ dưới đất đứng lên, “Tôi vừa mới báo cảnh sát, chắc khoảng mười phút nữa cảnh sát sẽ đến.” Phụ cận đây không phải khu quản lý trực tiếp của quân đội bọn anh, hai người bọn họ phải rời đi nơi này trước khi cảnh sát đến.

“…”

Tại Tư vội vã đứng dậy, đi theo Chu Giác Sơn xuống núi, trong lúc đó còn tránh được mấy người binh lính tuần tra trên núi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...