Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tại Tư hơi ngạc nhiên, trong nháy mắt rời khỏi trình duyệt.

“Điện thoại di động.”

Anh đứng bên mép giường, giơ tay về phía cô.

Tại Tư vừa nhấn xuống xóa lịch sử của trình duyệt, vừa đưa điện thoại tới.

Không có gì cả…

Chu Giác Sơn cũng không tin.

“Dạ dày dễ chịu hơn chưa? Không buồn nôn nữa chứ?”

Tại Tư vội vàng gật đầu không ngừng.

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, một chân cong ở bên mép giường, “Một thời gian ngắn tới chúng ta sẽ không rời khỏi Bắc Shan, em có muốn tìm chút chuyện để làm không?” Ngoại trừ chuyện may quần áo, làm chút chuyện có ý nghĩa, dù sao làm loại công việc tinh tế như thế này qua ngày, vừa mệt vừa tốn thời gian, anh nhìn cô hình như cũng rất nhàm chán.

Tại Tư mím môi, ánh mắt khẽ động, nghĩ tới hai con ngựa lúc trước nhìn thấy ở bãi cỏ.

Con ngựa nhỏ màu trắng có vài đốm màu hạt dẻ rất hoạt bát, rất đáng yêu, cô ấn tượng rất sâu, mà còn chưa thể thân cận với nó một chút. Về phần con ngựa Tạp Mại màu đen kia, soái, soái đến mức không thể cưỡng lại được, bốn chân thon dài có lực, bắp thịt toàn thân rất chặt, nhất là bộ lông bờm dài màu đen rủ xuống, mang theo dã tính nguyên thủy nhất của thảo nguyên.

“Em nghe ba nói, ngày mai bãi cỏ chắc là không có trận đấu, anh có muốn cùng em đi cưỡi ngựa không?”

Một mình cô, sẽ không hứng thú.

Chu Giác Sơn suy tư, hơi dừng một chút. Vốn là bãi cỏ bên kia có rất nhiều thương nhân, những người đó thích nịnh bợ, gian trá xảo quyệt, trò chuyện đôi ba câu, liền thỉnh thoảng muốn anh bán một ít quan hệ. Anh không muốn đi, cũng không tiện đi. Thế nhưng nghĩ kỹ một chút, còn phải cân nhắc đến chuyện có thể gặp Sài Khôn và Đan Thác ở bãi cỏ, sự kiện buôn lậu quân hỏa dính líu đến hai cha con nhà kia còn chưa điều tra rõ.

Anh có thể nhân cơ hội này tiếp cận một chút.

Bằng không chỉ dựa vào một người Triệu Tuấn, sự tình rất khó có tiến triển.

“Được.”

Anh vừa dứt lời, đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng hơn, “Em có thể cưỡi ngựa không? Biết cưỡi ngựa không?”

Đang lúc nói chuyện, ánh mắt của anh nhìn xuống, theo bản năng nhìn về phía bụng của Tại Tư.

Tại Tư xấu hổ, thẹn thùng, cô cũng biết Chu Giác Sơn không dễ đối phó như vậy. Mặc dù cô không nói với anh, nhưng anh cũng nổi lên lòng nghi ngờ.

Cô nghiêng người, ôm lấy cổ của anh, làm nũng hai cái, “Em không biết, thế nhưng em có thể học. Về phần… Em điều tra rồi, hẳn là sẽ không đúng lúc như vậy.”

Mang thai mười ngày liền nôn nghén. Vậy thì xác suất vô cùng nhỏ mới có thể bị cô đụng vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-140-thuong-ta-cua-toi.html.]

Chu Giác Sơn cười nhẹ, nhéo nhéo mũi của cô, “Vậy vẫn phải cẩn thận một chút. Đừng cưỡi ngựa, đi chỗ đó dắt ngựa là được.”

Tại Tư đồng ý, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Trong phòng ngủ rơi vào một mảnh yên tĩnh dài dòng, không khí ấm áp, không cần lời nói dư thừa và động tác để chứng minh, hai người dựa sát vào nhau, liền có thể cảm nhận được hòa hợp và ngọt ngào trong tình cảm.

Cô giống như buồn ngủ, ôm anh nhắm hai mắt lại.

Mê Truyện Dịch

Sắc trời có chút tối, sương chiều thâm trầm, cửa sổ lộ một khe hở, gió đêm theo khe hở lẻn vào, từ từ lay động rèm cửa mềm mại mỏng manh, lại dùng thêm chút lực, tùy ý lay động làn váy của Tại Tư.

Cô mặc một cái quần lụa mỏng nửa trong suốt, váy rất ngắn, cái quần này cũng là hai ngày nay cô dùng máy may tự làm.

Cô nói ban ngày quá nóng, liền tận lực làm ngắn một chút, vải mỏng mềm mại màu lam nhạt mây mù [2] phác thảo vòng eo duyên dáng, có chút cảm giác thiếu nữ, lại rất mê hoặc hấp dẫn…

[2] Màu lam nhạt mây mù (迷雾感的浅蓝色): hình ảnh ở cuối chương.

Phụ nữ Myanmar đều ăn mặc rất bảo thủ, váy phải dài tới mắt cá chân, chứ đừng nói gì đến mặc quần lụa mỏng.

Anh nhìn cô một cái, phía dưới làn váy là một đôi chân thon dài trắng nõn, cổ họng khẽ động.

Suy nghĩ một chút, khàn giọng gọi Tại Tư.

“Tại Tư.”

“Ừ?”

“Em, em có thể xác định bản thân không mang thai sao?”

Tại Tư nháy mắt mấy cái, ngẩng đầu nhìn anh, đang lúc suy nghĩ, hình như cảm giác được cái gì đó, cô cúi đầu, cũng nhìn một chút giữa hai chân của Chu Giác Sơn, đột nhiên đỏ mặt, giống như bị đốt cháy, cô vội vàng dịch chuyển, ngồi xa một chút, lấy chăn che kín bản thân mình.

Hai người vai kề vai ngồi ở đầu giường. Qua nửa ngày, ai cũng không lên tiếng.

Chu Giác Sơn chạm nhẹ vào cánh tay của cô, ý bảo cô vẫn chưa trả lời anh.

Giọng nói của Tại Tư nhẹ nhàng, vẻ mặt ngượng ngùng trả lời, “Kia, em cũng không chắc, nếu như anh sốt ruột muốn biết, vậy lúc anh rảnh rỗi, giúp em mua que thử thai để thử một chút…”

“Chỗ nào có bán?”

“Tiệm thuốc? Siêu thị?”

Tại Tư nói xong cũng hối hận, cô không nên nói, vừa nói như vậy, giống như cô rất quen thuộc với cái đó, “Cái kia, em…” Cô rất muốn nói với anh là cô cũng xem trên TV mới biết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...