Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không bao lâu, tiếng bước chân dần dần từ ngoài cửa vang lên.

Cánh cửa mở ra lại đóng vào, người đàn ông tháo bao s.ú.n.g đen thui, bày trên bàn.

“Ngủ?”

Tại Tư quay đầu lại, Chu Giác Sơn đang muốn uống nước.

Anh ta không mặc áo khoác quân phục, áo sơ mi màu đen cũng nới lỏng, cả người yên tĩnh đứng ở dưới cửa sổ, một tay để trong túi quần. Anh ta khẽ nghiêng đầu, cúi mắt nhìn binh lính canh gác ngoài cửa sổ, khớp xương ngón tay rõ nét, chén trà màu trắng ở trong tay anh ta có vẻ nhỏ bé.

Trong phòng trúc tối tăm, ánh trăng yên lặng lướt qua cửa sổ chiếu lên trên mặt anh ta, phối hợp với sống mũi anh tuấn cùng đôi môi hơi mỏng, nhợt nhạt nhưng sắc bén.

Khi uống nước, hầu kết chuyển động kịch liệt.

Hoàn toàn là mùi vị của đàn ông.

“…”

Tại Tư mím môi, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Thừa dịp Chu Giác Sơn còn chưa phát giác, cô thu hồi ánh mắt, trở mình. Cô nằm nghiêng hướng mặt vào tường, không lâu lắm, đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, quay người lại, tấm nệm phía sau rơi vào một khối, cánh môi vô ý đụng phải cánh môi của người đàn ông.

Chu Giác Sơn còn chưa cởi giày, khom lưng xuống, một tay đỡ ở sau lưng cô, hai người gần trong gang tấc, ánh mắt chạm vào nhau, hồi lâu mới đi qua, khó bỏ khó phân [13].

[13] Khó bỏ khó phân: miêu tả tình cảm rất tốt, không muốn tách rời.

“Hửm?”

Anh nhướng mày, thoáng chốc nở nụ cười.

Tại Tư nắm góc chăn xấu hổ lui về phía sau, anh ta nhanh tay nhanh mắt, hướng về phía trước, một tay đem cả người cô kéo quay lại.

“…”

Biết hơn nửa tháng, anh ta cùng cô sớm đã xem như có chút quen thuộc lẫn nhau, cô nam quả nữ đồng giường cộng chẩm [14], hình như luôn luôn nên phát sinh chút gì đó, nhưng ngoại trừ đêm đầu tiên, anh ta hầu như không chạm qua cô nữa.

[14] Đồng giường cộng chẩm: giống với chung chăn chung gối, thường dùng để nói đến quan hệ vợ chồng.

“Mệt không?”

Anh mong mỏi nhìn cô, ngón tay cái thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi hồng hào của cô, một cảm giác nóng bỏng bùng phát.

Tại Tư xấu hổ, biểu cảm trên khuôn mặt hơi thay đổi.

Rũ mắt, nhẹ nhàng gật đầu.

Anh trầm mặc, đem cô đặt ở trên giường, tiện tay kéo giúp cô cái chăn đang bị tuột xuống…

Hai người đều yên tĩnh, không nói gì.

Bỗng nhiên.

Anh đè lên người, hôn lên môi của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-20-thuong-ta-cua-toi.html.]

Một nụ hôn rất nhẹ.

Ngắn mà dịu dàng, thật ra chỉ là nhẹ nhàng chặn lại cánh môi, giống như chuồn chuồn lướt nước.

Tại Tư nháy nháy mắt, hậu tri hậu giác [1], giơ tay lên, cầm chăn trên người chắn giữa hai người.

[1] Hậu tri hậu giác: chỉ độ nhạy cảm đối với sự việc, khi người khác chưa hề phát hiện, mà bạn đã biết trước là “tiên tri tiên giác”. Khi người khác đã hiểu rõ và đồng thời biết rõ sự vật nào đó, mà bản thân mình cũng chưa phát hiện, sau đó lại tự mình nhận ra được gọi là “hậu tri hậu giác”. Lúc nào cũng là sự tình đã đi qua mới phản ứng được.

Chu Giác Sơn nhìn ở trong mắt, khẽ cười một tiếng. Không đến hai giây, anh nhấc chăn lên, ném ra xa.

Thật ra, loại cảm giác này ở ban đêm không tính là xa lạ.

Từ sau khi cô đi tới bên cạnh anh, hầu như mỗi ngày anh đều có thể chứng kiến cô như vậy.

Không hề trang điểm, gương mặt sạch sẽ, cơ thể mềm mại, mặc một cái váy ngủ rất dài, mái tóc dài đen nhánh tùy ý xõa ở trên gối và trên giường, đôi mắt to trong veo gần như lúc nào cũng đề phòng anh, đôi môi hồng hào lúc nào cũng giống như đang dụ dỗ anh cắn một cái…

Anh là một người có dục vọng rất cạn.

Anh đã sớm nói, phụ nữ như vậy không nên giữ lại.

Chu Giác Sơn cúi người, cúi đầu…

Mê Truyện Dịch

Đưa bàn tay luồn qua phía dưới mái tóc dài mềm mại của cô, đặt tay ở sau đầu cô, từ từ, đưa đầu lưỡi ra một chút, chậm rãi cọ xát, cạy ra hàm răng đang khép chặt của cô…

Đêm khuya thanh vắng, hai cơ thể siết chặt vào nhau, giường trúc bị hai cơ thể đè nén vang lên tiếng động.

Mọi thứ đều đến quá bất ngờ không kịp đề phòng.

Anh tùy ý hôn cô, ý loạn tình mê, bản năng dục vọng mạnh mẽ khuấy động toàn bộ dây thần kinh của hai người.

Tại Tư luống cuống.

“Ừm… đừng…”

“Tôi không động vào chỗ khác.”

Anh ôm eo của cô, nâng thân thể cô lên, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, hai người quấn chặt lấy nhau, Tại Tư không đẩy được anh, từ từ cũng mất sức lực…

Một lúc lâu, ánh trăng dần tối, ngoài cửa sổ truyền đến thanh âm của binh lính canh gác thay ca.

Chu Giác Sơn ngồi ở mép giường, dùng khuỷu tay nâng đầu Tại Tư, nhẹ nhàng đặt đầu cô lên trên cái gối mềm mại.

Người phụ nữ trong n.g.ự.c vô cùng thiếu dưỡng khí…

Tại Tư suy yếu nhìn anh ta, không ngừng thở hổn hển, lồng n.g.ự.c lên xuống kịch liệt.

“Ngủ đi.”

Anh nhặt chăn về, cởi áo sơ mi.

Dưới ánh trăng, thoáng chốc dáng người vai rộng thắt lưng hẹp nhìn không sót cái gì.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...