Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 93

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh cười cười, ngồi xuống bên người cô, một tay kéo cô, vén cái mền đang đắp trên đỉnh đầu cô, “Cũng có bữa sáng.”

“Có cái gì?”

“Em.”

Tại Tư không nhịn được cười. Chu Giác Sơn lấn người, ngậm cánh môi của Tại Tư, anh hôn cô, càng không ngừng thâm nhập vào trong tìm kiếm, đầu lưỡi dùng sức quấn lấy, cọ xát một lúc lâu mới chịu buông ra.

Tại Tư cười đẩy anh ra, lộ ra hai bắp chân, tìm dép lê, nhanh chóng chạy xa một chút.

Chu Giác Sơn nhướng mày, ngồi ở trên giường, không hề nhúc nhích.

Người phụ nữ vừa rời khỏi cái ôm của anh cái gì cũng không mặc, khỏa thân, bọc một cái chăn bông, vui vẻ chạy về phía bàn ăn ở cửa. Tóc của anh vẫn còn ướt, anh nhặt lên cái mền vừa mới ném ở một bên, xem như là khăn lau tóc, không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm bóng lưng Tại Tư, khóe môi hơi cong lên.

Có lẽ chính cô cũng không biết, cô để lộ cánh tay, sau lưng, bắp chân, mắt cá chân… trong không khí. Anh nhìn thấy, chỗ hồng chỗ đỏ, khắp nơi đều là kiệt tác tối qua anh tô vẽ.

“Rõ ràng là sandwich và borscht [2].”

[2] Borscht: là một món súp bắt nguồn từ Ukraine. Borscht đa phần lấy củ cải đường làm nguyên liệu chính, thường thêm vào khoai tây, củ cải đỏ, rau chân vịt và thịt bò viên. Hình ảnh ở cuối chương.

Tại Tư quay đầu liếc nhìn Chu Giác Sơn, muốn lừa gạt cô, đừng có mơ, mũi cô rất thính, nằm ở trên giường cũng ngửi thấy được mùi vị.

Chu Giác Sơn cười khẽ, hơi gật đầu.

“Vậy em lấy tới ăn đi.”

Tại Tư nghe lời cầm lên, đột nhiên để một phần trong đó xuống, “Tự mình lấy ăn.”

Tục ngữ có câu, đàn ông không thể nuông chiều, một khi nuông chiều đến hư hỏng, vậy thì sau này khó có thể chỉnh đốn.

Chu Giác Sơn cười một tiếng, phủi ống quần đứng lên. Tại Tư làm như không thấy, chỉ lấy khay cơm của mình, tối hôm qua anh giày vò cô lăn đi lăn lại quá sức, khiến cô cho tới bây giờ vẫn còn mỏi eo đau lưng.

Người phụ nữ đi tới gần bàn ăn, vịn cái ghế ngồi xuống.

Chu Giác Sơn lắc đầu, bỗng nhiên bước nhanh đi qua, hai tay nắm lấy bả vai của cô, khom lưng, hướng về phía gò má non mềm của cô, hung hăng cắn một cái.

“Ai…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-93-thuong-ta-cua-toi.html.]

Tại Tư cả kinh, bị dọa sợ đến mức ngay cả sandwich trong tay cũng suýt nữa rơi xuống.

Chu Giác Sơn lơ đễnh, kéo cái ghế bên cạnh ngồi xuống, “Nói, sandwich quan trong hay là anh quan trọng?”

Tại Tư bĩu môi, không nhịn được cười, nhướng nhướng mày, không nghĩ tới đường đường là Chu đoàn trưởng lại hỏi vấn đề này, “Đương nhiên là sandwich quan trọng.”

Cô cố ý khiêu khích, há miệng cắn một cái. Chu Giác Sơn đột nhiên đoạt lấy sandwich trong tay cô, ôm ngang cô lên, lay động hai cái, làm ra vẻ muốn đi vào phòng ngủ.

Trong lòng Tại Tư không yên, vội vàng nhận lỗi, hai cánh tay ôm chặt cổ của Chu Giác Sơn, “Đừng, anh (哥), anh quan trọng! Anh, anh, đương nhiên là anh…”

— Sai xong rồi thay đổi, thay đổi rồi lại tái phạm.

Gần đây Chu Giác Sơn luôn cảm thấy nha đầu này thật ra mỗi ngày đều là như thế này, cả ngày đi dạo quanh chỗ c.h.ế.t cùng đi tìm đường chết, tuần hoàn qua lại, hơn nữa còn làm không biết mệt.

Anh nhéo lông mày, nở nụ cười, thả cô ngồi trên bàn ăn. Anh nghiêng người qua, hai tay đặt trên chân cô, lẳng lặng chăm chú nhìn cô.

Hai người gần trong gang tấc, sống mũi đối diện nhau, mí mắt anh hơi rũ xuống, ánh mắt chăm chú nhìn cánh môi hồng nhuận của cô. Có chút lửa dục vọng, chính là càng đốt càng cháy mạnh…

Sandwich trong miệng Tại Tư còn chưa ăn xong, cô nhanh chóng nhai kỹ, gò mà gồ lên, dáng vẻ dễ thương giống như một con sóc chuột nhỏ.

Chu Giác Sơn mỉm cười một chút, giơ tay lên, nâng cằm của cô, Tại Tư đúng lúc ăn xong, lấy mu bàn tay lau khóe môi một chút.

Lau một cái liền có gì đó trơn trượt đọng trên mu bàn tay, hai người cùng lúc nhìn lại, một chút sốt màu trắng sữa, là sốt salad. (kiểu như sốt mayonnaise)

Tại Tư lúng túng nhìn anh, thanh âm nhẹ nhàng hỏi.

“Còn bẩn sao?”

Mê Truyện Dịch

Chu Giác Sơn lắc đầu, nghiêng người, l.i.ế.m sốt salad còn sót lại trên khóe miệng cô.

Cô có chút xấu hổ, ôm lấy cổ của anh, tựa đầu vào trong n.g.ự.c anh.

Yết hầu anh khẽ động, nhắm mắt, kiềm chế biến hóa của cơ thể mình. Ngẫu nhiên, anh cũng sẽ tưởng tượng, nếu như thời gian có thể dừng lại thì tốt biết bao, nếu như bang Nam Shan không có chiến tranh, anh cũng chỉ là một người bình thường, vậy thì anh và cô hẳn là có thể trải qua cuộc sống yên bình thoải mái như thế này, hai người vô cùng đơn giản, sinh sống ở Myanmar hoặc ở Trung Quốc đều được.

Tại Tư ngoan được hai giây, lại bắt đầu không an phận. Cô dùng đầu ngón tay gãi gãi sau lưng Chu Giác Sơn, vô cùng nghiêm túc, bắt đầu vẽ theo những đường nét cơ bắp của anh.

Chu Giác Sơn bắt được cánh tay của cô, dẫn tới trước ngực. Cười cười, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, “Thành phố Taunggyi đang tổ chức lễ hội múa rối, bên ngoài rất náo nhiệt, em có muốn đi xem không?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 93

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 93
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...