Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặt đất vẫn đang rung chuyển, giống như đã trải qua một trận động đất cấp độ thấp.

Những người kia còn chưa kịp rời đi…

Cuối cùng vĩnh viễn bị chôn vùi ở chỗ đó…

Sau đó, b.o.m nổ gây ra một trận hỏa hoạn điên cuồng tàn nhẫn. Biệt thự bị nổ thành một hố sâu lớn, cây cối xung quanh đều trong nháy mắt bị xung lực chấn động làm cho bật gốc, những đốm lửa b.ắ.n ra đốt cháy cỏ khô trong đồng hoang, thế lửa lại rất nhanh lan đến rừng cây, lửa cháy ngùn ngụt, cháy suốt ba ngày ba đêm.

Đây là một thực tế không thể trốn thoát.

Ngọn lửa tùy ý cắn nuốt tất cả, đốt cháy hầu như không còn thứ gì…

Ba ngày sau, thời tiết lạnh, trên bầu trời tập trung một đám mây đen nặng nề, nước mưa từ trong tầng mây nhỏ giọt rơi xuống, thế lửa mới từ từ có thể kiểm soát…

Sau khi mưa tạnh, quân đội có phái người đi lục soát biệt thự, trải qua quá trình lục soát, cuối cùng hậm hực đi về, cho ra kết luận là: Chỗ đó không có gì cả, chỉ còn lại một mảnh tro tàn.

Đồng thời, trực thăng của Lô Tuấn Tài đang bay thì nhiên liệu cạn kiệt, ông ta bắt buộc phải hạ cánh xuống một bãi bùn ven sông, người vừa mới đi ra cửa khoang, liền bị dân binh tuần tra ở phụ cận bắt được.

Ngô Tứ Dân đích thân hạ lệnh áp giải Lô Tuấn Tài về quân khu, chờ đợi xử lý. Trên người ông ta dính líu đến tính mạng của hơn trăm người và án kiện hàng chục nghìn tỷ. Lần này, chờ đợi Lô Tuấn Tài sẽ là tuyên án tàn khốc nhất. Ông ta sẽ không có bất cứ cơ hội nào để vùng vẫy và trở mình, quân đội sẽ phán quyết cho ông ta hình phạt treo cổ, ông ta sẽ bị viết vào lịch sử bang Nam Shan, trở thành đối tượng bị hàng triệu người thóa mạ và oán hận.

Nhiệm vụ hoàn thành, sự tình cũng đều sắp kết thúc.

Sửa xong đường quốc lộ, Chu Giác Sơn ra lệnh cho toàn bộ binh sĩ lên đường trở về quân khu.

Trên đường trở về, trời cao trong xanh, trên trời không một gợn mây, hai bên đường quốc lộ đều là cây gừa rừng [1] tự nhiên tươi tốt, có mấy con khỉ ô diệp [2] đứng ở trên nhánh cây líu ríu, nhảy lên nhảy xuống, tìm kiếm quả và côn trùng.

[1] Cây gừa: hay còn gọi là Si quả nhỏ, là một loại thực vật có hoa trong họ Dâu tằm (Moraceae). Đây là loài cây thân gỗ, cao từ 15 – 20m, có rễ phụ mọc ra từ thân và các cành trên cao. Cây gừa rừng là cây mọc tự nhiên ở trong rừng. Hình ảnh ở cuối chương.

[2] Khỉ ô diệp: là một chi của động vật có v.ú trong họ Cercopithecida, bộ Linh trưởng. Chúng sinh sống theo bầy đàn, có một con khỉ dẫn đầu, buổi sáng và buổi chiều kiếm ăn, buổi trưa nghỉ ngơi. Buổi tối ngủ ở trên cây hoặc trong hang động.

Trong xe jeep yên lặng không một tiếng động, trong giây lát, ánh mặt trời chói mắt chiếu vào trong mắt Chu Giác Sơn, anh quay đầu lại, nhìn về phía cô gái nhỏ bên cạnh, Tại Tư đang nhìn về phía xa ngoài cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-87-thuong-ta-cua-toi.html.]

Đầu cô dựa vào cửa sổ xe, ngơ ngác không nhúc nhích, ánh mắt giống như đang nghỉ ngơi.

Anh lập tức thu hồi chiếc bút và văn kiện trong tay.

Mê Truyện Dịch

“Thích khỉ?”

Tại Tư khó khăn lắm mới hoàn hồn, Chu Giác Sơn đã sát lại gần.

Anh vén vải bố xanh biếc trên cửa sổ xe, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu Tại Tư, “Chờ trở lại quân khu, anh sẽ xin Ngô Tứ Dân cho nghỉ phép, dẫn em đi dạo ở xung quanh, thuận tiện cảm thụ một chút phong tục tập quán ở Myanmar.”

Đang nói chuyện, ngón tay anh dịu dàng vuốt ve gò má của cô.

Tại Tư có phần cảm khái, nắm được ngón tay của anh, cô biết là anh muốn đưa cô đi giải khuây.

“Vâng.”

Cô mỉm cười, nhẹ giọng trả lời.

Trong quân khu tràn đầy hồi ức liên quan đến Khang tẩu, đều nói thấy vật nhớ người, nếu như có thể để cho cô đi ra ngoài đi dạo xung quanh, vậy cũng có thể giúp cô giảm bớt áp lực tích tụ trong lòng.

Hơn nữa cô còn chưa từng nhận thức qua cảnh vật tại địa phương này của Myanmar. Trước kia luôn nghĩ đến chạy trốn, không có tâm tư nào khác, hiện tại nếu đã tạm thời không muốn chạy trốn, vậy không bằng nhân cơ hơi hội này, ký lai chi tắc an chi, thăm thú xung quanh, ăn đồ ăn ngon.

“Cảnh nội bang Shan có cảnh điểm cảnh khu [3] nào có thể đi dạo một vòng không?”

[3] Cảnh điểm và cảnh khu: chỉ khác trên mặt chữ (景点: cảnh điểm; 景区: cảnh khu), còn nội dung đề cập đến là giống nhau. Cảnh điểm du lịch chủ yếu là núi, sông, hồ, biển, chùa, miếu, viện bảo tàng, công viên…

Chu Giác Sơn nhướng mày, vỗ lên vai người ngồi kế bên tài xế, “Thang Văn.”

Thang Văn quay đầu lại, đưa tới một cuốn sách nhỏ, “Du tiểu thư, bang Shan chúng ta, cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu các loại cảnh điểm và cảnh khu.”

Chân của Thang Văn cơ bản đã khỏi, đoạn thời gian trước bị Chu Giác Sơn phái đi vào trong thị trấn giải quyết vấn đề bồi thường cho các thợ mỏ bị thương trong khu mỏ Pinpet. Muốn nói đến cảnh quan du lịch ở Nam Shan, địa phương nổi tiếng nhất, đương nhiên là hồ Inle [4] ở gần thành phố Taunggyi – thủ phủ bang Shan, nơi đó có những hòn đảo nổi, những căn nhà nổi trên hồ, là hồ nước ngọt lớn thứ hai tại Myanmar, hơn nữa những ngư dân ở đây có kỹ thuật cao siêu chèo thuyền bằng một chân nổi tiếng trên thế giới.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...