Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cmn tôi nói tôi muốn làm gì sao?”

Chu Giác Sơn không đồng ý, anh cúi người, hôn lên vành tai của cô, lộ ra đầu lưỡi ướt át, tinh tế dây dưa với cô.

Tại Tư xấu hổ vô cùng, cô rụt cổ lại, thẹn thùng né tránh anh ta, “Anh chưa nói, nhưng tôi lại không ngốc.”

Vật kia ở giữa hai chân anh ta vừa nhô lên cao vừa cứng rắn cũng đã nói rõ vấn đề.

“Tôi thấy cô có hơi ngốc.”

Chu Giác Sơn nở nụ cười, cúi người, lại hôn một cái lên gò má của cô, đứng dậy, cởi áo khoác trên người, dứt khoát đi ra ngoài cửa.

Rất nhanh, dưới tầng truyền đến tiếng nước chảy, những chỗ như thế này ở Myanmar đều không có vòi hoa sen, chỉ có thể tìm một thùng gỗ để tắm, hoặc có thể đến bờ sông để tắm rửa, đối với dân bản xứ chuyện này là rất bình thường.

Khang tẩu xách theo một cái thùng lớn chạy tới chạy lui, bên trong chứa đầy nước lạnh, bà đổ nước rào rào rồi lại đi ra ngoài, chạy đi chạy lại mấy lần, tiếng nước chảy ở tầng dưới mới ngừng lại, hai người dùng tiếng Myanmar trao đổi một phen, Khang tẩu liền đóng kỹ cửa sổ rồi nhanh chóng rời đi.

Mê Truyện Dịch

Tầng hai, trong phòng ngủ lớn, cũng chỉ còn lại một mình Tại Tư. Cô chỉnh lại quần áo, nắm lấy chăn, phẫn nộ cuộn mình lăn vào trong góc.

Người đàn ông kia tắm tạo ra tiếng động rất lớn, từng tiếng dội nước vang lên, giống như anh ta đem cả thùng nước dội lên người, ngoài cửa sổ, vừa vặn lại có một đám con nít ở trên đường phố chơi đùa, tiếng chơi đùa huyên náo trộn lẫn tiếng dội nước, xung quanh dần dần trở nên ồn ào.

Tại Tư không có việc gì để làm, cô lại không thể xuống dưới tầng nhìn Chu Giác Sơn tắm rửa.

Cô trong lúc vô tình nhìn thoáng qua.

Áo khoác của Chu Giác Sơn cởi ra nằm ở giữa sàn nhà, bên trong túi áo khoác của anh ta có một túi nhỏ, nhưng không biết có phải là do lần trước ở trong rừng cây vô tình cắt phải tạo nên hay không, bây giờ, cách một lớp vải nhô ra một vật gì đó hình chữ nhật, hơi lộ ra một góc nhọn màu đen.

Một loại ý nghĩ khác thường xông lên đầu.

Tại Tư tiến đến bên mép giường, thăm dò dưới tầng, kiên nhẫn quan sát một lát.

Ý thức được quả thật không có ai, Chu Giác Sơn cũng không có phát hiện, cô chậm rãi bước xuống giường, rón ra rón rén đi tới chỗ áo khoác của anh ta.

Bước chân nhẹ nhàng, lại nhẹ nhàng hơn…

Cô ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Cô cầm làn váy, ngồi xổm xuống bên cạnh áo khoác của Chu Giác Sơn, cẩn thận quan sát đồ vật trong túi anh ta khá giống với điện thoại di động.

“Vù vù—“

Tiếng rung vang lên. Vậy mà thật sự là điện thoại di động, có thể đây là cơ hội cầu cứu duy nhất của cô, Tại Tư không có thời gian suy nghĩ, cô theo bản năng định ấn nút nhận, nhưng đối phương lại đi trước cô một bước ấn ngừng cuộc gọi.

Cuộc gọi nhỡ: Triệu Tuấn.

“Triệu Tuấn…”

Tại Tư ngồi xổm xuống đất, tay cầm điện thoại di động, trong lòng có chút khó tin, không nhịn được lại lẩm bẩm lặp lại một lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-42-thuong-ta-cua-toi.html.]

Vô số ký ức phủ bụi kéo đến.

Không rõ đã bao nhiêu năm cô chưa thấy qua tên này…

Triệu Tuấn.

Đây là tên của ba cô.

Gần tới hoàng hôn.

Ráng chiều nhẹ nhàng, trong giây lát, hoàng hôn vẫn giữ im lặng cho đến khi màn đêm buông xuống, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào vùng đất phía bắc Myanmar này.

Bên bờ sông Namtu, những thôn trại khép kín độc lập so với bên ngoài, tùy ý cho người nào đó trèo lên núi phóng tầm mắt nhìn lại, đầu tường, nóc nhà, ngọn cây và đầu đường đều nhuộm thấm một màn sương chiều màu trắng cô quạnh.

Chu Giác Sơn ở tầng một dội nước lạnh tắm, anh để trần nửa người trên, đơn giản lau qua hai cái, khom lưng, rút ra một cái khăn lông chậm rãi bước lên tầng.

Đôi giày theo bước chân trầm ổn của anh một bước lại một bước.

Tại Tư ngoảnh lại.

Chu Giác Sơn dừng lại.

Hai ánh mắt vừa vặn đụng vào nhau.

“…”

Đồng tử Chu Giác Sơn chợt co lại.

Tại Tư bỗng nhiên đứng lên, lui về phía sau, cô hoảng sợ lùi về sát tường, cầm điện thoại giấu ở sau lưng. Trong vài giây, trong đầu cô có vô số ý nghĩ đan xen, khiến cho cô không thể nào tùy tiện phán đoán, bây giờ đầu óc cô đang rối tung.

Chu Giác Sơn thầm mắng một câu, dùng sức đạp một cước lên cánh cửa. Anh bước nhanh về phía trước, giọng nói coi như bình tĩnh.

“Đưa cho tôi.”

Hai bàn tay anh đặt sát bên tai cô.

Tại Tư hoảng sợ lắc đầu.

“Đừng ép tôi phải động thủ.”

Anh muốn điện thoại di động của anh.

Tại Tư nắm chặt không thả, dùng hết sức lực toàn thân để chống lại anh ta, “Anh rốt cuộc là ai? Tại sao anh lại biết Triệu Tuấn.”

Tại Tư vốn là họ Triệu, sau khi ba cô qua đời mẹ cô đi bước nữa. Họ Du là họ của ba dượng. Thế nhưng họ tên của ba cô có khắc trên tấm bia liệt sĩ, dù cho khi đó cô còn nhỏ, cô cũng nhớ được rõ ràng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...