Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Có một tên lính chưa chết, vết sẹo này trên mặt ba, chính là tên gia hỏa kia trước khi c.h.ế.t dùng d.a.o quân dụng vạch lên.”

Những xác c.h.ế.t kia Triệu Tuấn đều chôn ở trên núi bên đó, vì lý do an toàn, không thể dùng xe chở, hơn nữa còn đeo một đôi găng tay, thay một đôi ủng không vừa chân, chạy lên chạy xuống ở trên ngọn núi đó, giằng co suốt một buổi chiều.

“Đợi đến khi ba thu thập xong t.h.i t.h.ể cuối cùng, trở lại đống cỏ khô kia, cô ấy người đã không thấy. Ba cho rằng cô ấy tự chạy đi rồi, trở về mở cửa xe, không nghĩ tới cô ấy lại nằm ở chỗ ngồi phía sau xe, đã sớm ngủ thiếp đi.”

Có liên quan đến buổi chiều ngày đó, Bạch Tĩnh ở sau đống cỏ khô nơi đó cụ thể xảy ra những gì, Triệu Tuấn không hỏi qua. Ông chỉ biết là, lúc cô ấy nằm ngủ ở trên xe, trên người ngay cả áo lót cũng không có, trên n.g.ự.c tràn đầy vết hôn và dấu răng, trên đùi đầy vết xanh tím.

Triệu Tuấn không có cách nào khác, liền cởi áo trên người mình cho cô ấy, lại khởi động xe, trước tiên đưa người về chỗ mình thường ở.

Trên người Bạch Tĩnh có hộ chiếu Trung Quốc, Triệu Tuấn cũng có thể từ chỗ cảnh sát tra được thân phận ban đầu của cô ấy là bác sĩ, “Ban đầu ba nghĩ, đợi đến khi cô ấy tỉnh dậy, ba sẽ phái người đưa cô ấy đến đại sứ quán, đưa cô ấy an toàn về nước.”

Nhưng ai có thể nghĩ đến, Bạch Tĩnh hôn mê suốt hai ngày, sau khi tỉnh lại, tinh thần vẫn luôn hoảng hốt.

Triệu Tuấn không biết cô ấy là bị những binh lính kia dọa sợ, hay là bị ông nổ s.ú.n.g g.i.ế.c người dọa sợ, tóm lại, cô ấy hoàn toàn không nhớ rõ mình là ai. Cô ấy không biết mình là một người Trung Quốc, cũng không biết mình là bác sĩ, cô ấy còn rất buồn bực vì sao bản thân ở Myanmar lại không biết nói tiếng Myanmar, bởi vì cô ấy ở cùng một chỗ với ông, Triệu Tuấn hàng ngày đều chăm sóc cô ấy, cô ấy còn rất đương nhiên xem Triệu Tuấn là chồng của mình.

Tại Tư cắn môi, cô có chút xoắn xuýt nhìn Triệu Tuấn, “Vậy… ba cùng cô ấy…”

Triệu Tuấn thở dài một hơi, ông nhắm mắt, lắc đầu, “Không có. Nha đầu, con đừng nghĩ nhiều, ba và cô ấy không có gì cả.”

Hàng năm có rất nhiều người được Triệu Tuấn cứu giúp. Nếu như ông thật sự ôm tư tâm, hoặc là có ý định tái giá, ông đã sớm kết hôn sinh con ở Myanmar rồi. Bạch Tĩnh mới bao lớn? Cô ấy bằng tuổi Chu Giác Sơn. Triệu Tuấn cũng ngoài bốn mươi rồi, dù thế nào cũng không tới phiên Bạch Tĩnh nơi này.

Tại Tư gật đầu, cơ bản hiểu được đầu đuôi câu chuyện.

Thật ra cô không có ý kiến gì với chuyện tình cảm riêng tư của Triệu Tuấn, cô có thể hiểu được, dù sao ba cô ẩn núp ở Myanmar nhiều năm như vậy, hơn nữa mẹ cô cũng tái giá, bây giờ người đã mất từ lâu, đoạn hôn nhân trước kia xem như là trọn vẹn kết thúc rồi.

Quan hệ của Bạch Tĩnh và Triệu Tuấn, cô kinh ngạc nhiều hơn mâu thuẫn, có lẽ đợi đến khi cô hiểu rõ và tiêu hóa toàn bộ sự kiện này thì tâm tư của cô đối với chuyện này cũng có thể trở nên ôn hòa hơn bình thản hơn.

Trong giây lát, màn đêm dần dần hạ xuống, sắc trời tối sâu hơn. Ánh sao rực rỡ điểm xuyết trên bầu trời màu xanh đậm, trăng non treo ở chân trời. Ngoài ban công lộ thiên có hai cái ghế, Tại Tư đi tới, lấy một cái ghế cho Triệu Tuấn, chính mình cũng ngồi xuống theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-147-thuong-ta-cua-toi.html.]

Cô cúi mặt xuống, mặc cho gió mát chạng vạng thổi lất phất sợi tóc mềm mại, “Ba, con không có ý tứ gì khác. Chỉ là ba vừa rồi nói với con không có cảm giác với cô ấy, vậy con liền nhắc nhở ba một chút. Con thấy ánh mắt của Bạch Tĩnh ban nãy nhìn ba không đúng lắm, giống như là không quá thích hợp.”

Thái độ của một người phụ nữ đối xử với một người đàn ông thế nào…

Có yêu thích hay không, có chán ghét hay không. Từ trong ánh mắt, có thể vừa nhìn đã nhận ra.

Triệu Tuấn gật đầu, “Ba biết.”

Mê Truyện Dịch

“Ba có từng giải thích với cô ấy chưa? Chuyện thật ra ba không phải là chồng của cô ấy.”

Triệu Tuấn buồn bã thở dài, không có, “Ba không thể nói.”

Tại Tư ngạc nhiên.

Triệu Tuấn nói tiếp, “Cô ấy mang thai. Chắc là của đám binh lính kia.”

Bạch Tĩnh thật vất vả mới mất đi đoạn ký ức kia, Triệu Tuấn không đành lòng nói chân tướng mọi chuyện cho cô ấy. Nếu như ông không thừa nhận chuyện mình là chồng của cô ấy, vậy thì không có cách nào giải thích chuyện làm sao cô ấy lại mang thai.

Tại Tư hiểu rõ rồi, “Cho nên, ba ở trước mặt Bạch Tĩnh, cũng chỉ có thể tạm thời đóng giả chồng của cô ấy.”

“Ừ.”

“Đứa bé thì sao?”

“Bỏ rồi.”

Triệu Tuấn rất may mắn, may mắn vì phản ứng có thai của Bạch Tĩnh tương đối rõ ràng, thời gian chưa tới một tháng còn nôn nghén không ngừng, Triệu Tuấn mang cô ấy đến bệnh viện kiểm tra, dùng đủ loại viện cớ, mới khuyên được cô ấy bỏ đi đứa bé còn chưa thành hình ấy.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...