Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cổ họng Chu Giác Sơn căng lên, không thể không thừa nhận, cô rất đẹp, đẹp rất thuần khiết sạch sẽ.

Một lúc lâu, hai ánh mắt triền miên đan vào nhau, anh nhìn cô, chậm rãi cúi đầu. Hai người hôn nhau nồng nhiệt, khó bỏ khó phân, vì để tránh người nhìn lén, anh cởi áo khoác xuống, khoác lên đỉnh đầu của hai người.

Một không gian nho nhỏ, đen như mực, anh hôn cô càng lúc càng cuồng nhiệt, Tại Tư có chút khó chịu.

Điện thoại trong n.g.ự.c rung động, Chu Giác Sơn rời ra tắt máy.

Anh lại lần nữa nghiêng người qua, đôi môi vừa mới chạm tới cô, rung động lại đột nhiên vang lên.

Tại Tư ngạc nhiên, nháy mắt một cái.

Hai người đồng thời cúi đầu, tay tìm đến một cái điện thoại di động khác.

Ngực trái áo quân phục, bên trong túi ám cách [1].

[1] Túi ám cách: giống với “túi kép” (đã giải thích ở chương 18).

Một cái điện thoại di động khác của anh, rung động kéo dài năm giây.

Chu Giác Sơn và Tại Tư liếc nhìn nhau, anh kéo tay cô đang đặt trên mu bàn tay mình, dứt khoát cởi túi ám cách, tìm trong túi, móc ra điện thoại di động.

Điện thoại hiển thị:

“08710511.”

Một nhóm số này là mã vùng của tỉnh Vân Nam hơn nữa còn có sinh nhật của Triệu Tuấn. Tại Tư dùng khóe mắt nhìn lướt qua, mím môi, khom lưng bò lên vị trí ghế trước, ngón tay sờ sờ xung quanh, kiểm tra xem có máy nghe trộm hay không.

Chu Giác Sơn siết chặt điện thoại di động, có phần áy náy, nhưng đây là một phần trong công việc của anh, thậm chí, từ trước khi Du Tại Tư xuất hiện, những thứ không thể lộ ra ánh sáng này đại biểu cho toàn bộ cuộc sống của anh.

Anh nhận điện thoại, không nói gì, người ở đầu dây bên kia cũng không vội vã lên tiếng, người đàn ông dùng ngón tay gõ gõ vào micro, truyền lại một tổ hợp mật mã Morse [2] chỉ có bọn họ mới có thể nghe hiểu.

[2] Mật mã Morse: là một loại mã hóa ký tự dùng để truyền các thông tin điện báo trong những năm 1870 – 1967. Mã Morse dùng một chuỗi đã được chuẩn hóa gồm các phần tử dài và ngắn để biểu diễn các chữ cái, chữ số, dấu chấm, và các ký tự đặc biệt của một thông điệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-97-thuong-ta-cua-toi.html.]

Chu Giác Sơn cầm điện thoại di động, một bên chăm chú nghe, một bên dùng một cánh tay khác nhanh chóng kiểm tra tình hình ở ghế sau.

Nửa phút sau, có thể xác nhận trong xe không có máy nghe trộm, tất cả an toàn. Anh nghiêng người, kéo cổ tay Tại Tư, Tại Tư quay đầu lại, gật đầu khẳng định.

Anh ngồi lại chỗ, đổi tay, ánh mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, “Vâng, chú Triệu, hiện tại cháu đang ở Taunggyi.”

Anh dõi tầm mắt nhìn về phía xa, tư thế ngồi đoan chính, đa phần thời gian đều là nghe, nói rất ít, chỉ thỉnh thoảng trả lời đôi câu, nhìn dáng vẻ, chắc là đối phương đang phụ trách truyền lại thông tin.

Tại Tư yên lặng nhìn một hồi, nhìn Chu Giác Sơn gọi điện thoại, trong giây lát, lông mi dài của cô khẽ động, trong tâm trí có phần hoảng hốt.

Tay cô vịn vào ghế ngồi, chậm rãi sát lại chỗ ngồi ở gần cửa sổ xe.

Mê Truyện Dịch

“… Được, bên này muộn nhất là mười một giờ kết thúc, bây giờ mới có bảy giờ, cháu lập tức đi tụ họp với chú.”

Nói xong, Chu Giác Sơn đưa điện thoại ra xa một chút, mắt thấy anh nói điện thoại xong, Tại Tư nín lặng, lùi hai bước về ngồi ở ghế sau.

Cô ngắm nhìn anh không hề chớp mắt, có chút khẩn trương, ngón tay gắt gao siết chặt ống tay áo của anh không thả.

Cô khẽ cau mày, cánh môi đóng mở, đôi môi hơi mấp máy.

Chu Giác Sơn cúi mắt, đưa điện thoại di động đến trước mặt cô, “Đã cúp rồi. Ông ấy biết em đến rồi.”

Vừa nãy anh không hề cúp máy, thế nhưng điện thoại di động đã tối lại, điện thoại là Triệu Tuấn cúp máy.

Tại Tư buồn bã, vẻ mặt khó nén thất vọng cùng chán nản, cô đợi nhiều năm như vậy, “Ông ấy cũng không muốn nói với em câu gì hay sao…”

Chu Giác Sơn lắc đầu, trực tiếp ôm cô vào trong ngực, “Ông ấy không có mặt mũi gặp em. Bây giờ cũng càng không phải là thời điểm nhận nhau.”

Anh cúi đầu nhìn một chút vẻ mặt của Tại Tư, lại dịu dàng xoa xoa tóc của cô, cố gắng an ủi cô.

Triệu Tuấn năm đó là thực sự hại c.h.ế.t đồng nghiệp, ông ấy hổ thẹn, không có mặt mũi về nước, Chu Giác Sơn cũng có hiểu biết về gia đình ông ấy, anh biết rõ, cho tới nay, trong nội tâm của Tại Tư và mẹ cô ấy đều sùng bái Triệu Tuấn coi ông ấy là anh hùng. Có câu nói kỳ vọng càng cao thất vọng càng lớn, có lẽ Triệu Tuấn cũng không chịu nổi khi để hai người họ đi tiếp nhận một mức chênh lệch như vậy, ông ấy không có cách nào đi đối mặt với người thân đồng nghiệp đã tử trận và hai mẹ con Tại Tư, sau đó, dưới tình huống bị đả kích, chỉ yên lặng chuyển nghề làm nằm vùng, ở Myanmar ngây ngô cũng hơn mười năm, không có tin tức, không xuất đầu lộ diện…

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...