Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Giác Sơn nhanh chóng ngồi dậy, hạ cửa sổ xe xuống, dùng ống nhòm quan sát địa hình phụ cận một lần, anh nhìn thấy phía trước cách đó không xa có một thôn trại mộc mạc.

“Thông báo đội ngũ, nghỉ ngơi tại chỗ, không nên vào trong thôn quấy rầy thôn dân địa phương.”

“Vâng.”

Mười mấy chiếc xe jeep xếp hàng bên lề đường.

Hai chân Tại Tư bị người đàn ông kia gối đầu lên vừa đau vừa tê, cô cố sức dựa vào chỗ ngồi, lén lút cách xa Chu Giác Sơn một chút. Chu Giác Sơn liếc nhìn cô một cái, ngược lại cũng không làm gì, bỏ cô ở trên xe, anh mở cửa xe, xuống xe cũng không quay đầu lại.

Mặt trời chói chang trên cao, trước mắt là đường nhựa bằng phẳng, đang là cuối mùa thu của Myanmar, mặt đất nóng hầm hập, không khí khô nóng, phảng phất như bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra hỏa hoạn. Cách đó không xa, có mấy dân binh [8] chào hỏi lẫn nhau cùng tiến vào rừng cây xa xa đi vệ sinh.

[8] Dân binh: là lực lượng vũ trang nhân dân có tính quần chúng và không tách rời sản xuất.

Chu Giác Sơn dựa ở bên cửa xe hóng gió, anh tùy tiện tìm trong túi, đốt một điếu t.h.u.ố.c lá màu xám tro.

Gió thu mạnh mẽ, cỏ dại bên đường cao chừng một người bình thường, những cây cỏ đột nhiên lay động mạnh, những đốm lửa nhỏ cũng bị gió núi thổi lúc sáng lúc tối. Hai ngón tay anh kẹp điếu thuốc lá, ngón tay thon dài có lực.

Thang Văn theo sát anh đi ra.

“Đoàn trưởng, đốt lửa sao?”

“Ừ.”

Các thôn trại theo dọc đường đi đều đang tổ chức lễ hội Ánh sáng, không ai có thể thu nhận bọn họ, cũng may trước khi xuất phát anh còn tiện thể mang vài binh cấp dưỡng [9], xoong nồi bát đũa đầy đủ, nấu cơm ở bên ngoài cũng không thành vấn đề.

[9] Binh cấp dưỡng: binh lính làm việc trong nhà bếp, làm những việc như chuẩn bị thức ăn, nấu ăn…

Thang Văn gật đầu, bước đi.

Bất chợt, Chu Giác Sơn đá vào giày quân dụng của Thang Văn.

Thang Văn quay đầu lại, không hiểu ra sao.

Chu Giác Sơn hơi ngừng một chút, mím mím môi, nhấc cằm hướng về phía xe jeep ở sau lưng, “Cô ta. Cậu đi hỏi một chút xem người phụ nữ kia muốn ăn gì.”

Hôm qua ở đại viện quân khu, Chu Giác Sơn đã nghe thấy đoạn đối thoại của Khang tẩu và Du Tại Tư, hình như cô vẫn không ăn quen đồ ăn trong quân khu… Người phụ nữ kia đã từng chính mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình quân đội bang Nam Shan cho nổ thôn trại, anh tuyệt đối sẽ không thả cô ra, nhưng anh cũng chỉ là muốn giữ cô lại, chứ không muốn để cô c.h.ế.t đói.

Thang Văn nháy mắt hai cái.

Biểu tình từ nghi hoặc trở nên khiếp sợ, lại từ khiếp sợ trở nên mừng thầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-11-thuong-ta-cua-toi.html.]

Mấy người dân binh ngẫu nhiên đi ngang qua cũng sửng sốt, ngơ ngác tại chỗ, hoàn toàn giống như nghe được chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Thế nào, hôm nay là mặt trời mọc ở đằng tây sao, Chu Giác Sơn tám trăm năm vẫn luôn không gần nữ sắc vậy mà lại đột nhiên quan tâm đến một người phụ nữ?

Đương nhiên, tò mò thì tò mò, nhưng Thang Văn cũng không có can đảm hỏi Chu Giác Sơn. Hắn ta nhanh chóng đi tới bên cạnh cửa xe, lễ phép gõ một cái lên cửa sổ xe, Tại Tư hạ cửa sổ xe xuống, sau đó nói vài câu tiếng Anh đối thoại đơn giản… Thang Văn lặng lẽ gật đầu với Chu Giác Sơn, nhận được sự cho phép mới đi đến chỗ binh cấp dưỡng.

Chu Giác Sơn hút được nửa điếu thuốc, đi ra sau xe, mở cửa, lúc khom lưng thì suýt nữa đụng vào cô.

Tại Tư quẫn bách, ngước nhìn anh ta nói, “Tôi muốn xuống xe hít thở không khí.”

Chu Giác Sơn híp mắt, hít sâu một hơi điếu thuốc đang cầm trên tay, anh lui về phía sau nửa bước, nhường một chút không gian để cho cô bước xuống xe.

Thắt lưng Tại Tư đang tê dại, chân phải còn có chút co giật, một tay vịn ở cửa xe để bước xuống xe, động tác vô cùng chậm chạp.

Trên mặt người đàn ông trước mắt đang viết ba chữ không kiên nhẫn.

Anh đang đợi cô nhờ anh giúp.

Nhưng cô không làm gì cả.

“Què rồi?” Anh biết rõ còn hỏi.

Tại Tư buồn bực không lên tiếng, chân phải vừa mới nhấc lên, lại một cơn đau kéo tới, cả người liền ngã vào trong xe.

Chu Giác Sơn nhìn ở trong mắt, lập tức vứt bỏ tàn thuốc trong tay, chân giẫm lên dập tắt. Anh khom lưng, đè chân phải của cô xuống, thấy không sai biệt lắm mới đứng thẳng người, chặn cửa xe, hai tay cho vào trong túi quần, bình tĩnh nhìn cô.

Tại Tư khẩn trương, không hiểu anh ta có ý gì.

Mê Truyện Dịch

Chu Giác Sơn thầm nghĩ buồn cười, “Không phải cô muốn xuống xe nhìn xung quanh một chút sao?”

“Ừ.”

Tại Tư gật đầu.

Mắt anh nhìn về phía xa, từ trên cao nhìn xuống, đưa một cánh tay về phía cô.

Đường chỉ tay sạch sẽ rõ ràng.

“Đưa tay. Tôi dẫn cô đi.”

Tại Tư ngẩng đầu lên nhìn anh ta.

Ngày thu nồng đượm, trong khe núi gió thu hơi lạnh thổi lất phất ở giữa đôi mắt màu đậm, cỏ hoang đang xào xạc, vào giờ phút này, nếu như anh ta và cô đều có thể tạm thời quên đi thân phận của mình thì cảnh tượng xung quanh đây cũng trở nên rất đẹp, rất có ý thơ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...