Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai người đồng thời nín thở, nuốt nước bọt, khẩn trương đứng tại chỗ.

Tại Tư đem quần áo trong tay đặt trên đầu gối, khom lưng, nhặt lên cuộn tiền Kyat ở dưới chân.

Một cuộn tiền toàn tờ 5000 Kyat được bó rất chắc chắn, cô vội vàng nhìn lướt qua, đơn giản liếc mắt một chút, ít nhất cũng phải 500.000 Kyat.

Cô ngẩng đầu, nhìn về phía hai người trước mặt, trùng hợp hai người này cô đều biết. Hai chàng trai mười bảy mười tám tuổi, dáng dấp gọn gàng sạch sẽ, vừa là thôn dân thôn Naung Kyo, vừa là thợ mỏ trong khu mỏ Pinpet.

Cô khẽ cười một tiếng, giơ tay đưa tiền cho bọn họ, “Phát tiền lương?”

Hai chàng trai nhìn nhau, sau đó gật đầu.

Người cao bước lên một bước, lòng bàn tay đầy mồ hôi xoa xoa vào ống quần, mím môi, định đưa tay nhận lấy cuộn tiền trong tay Tại Tư.

Tại Tư lẳng lặng nhìn cậu ta, tay vẫn không nhúc nhích.

Cậu ta cẩn thận từng li từng tí, chậm rãi nắm được một chút bên rìa cuộn tiền…

“Phát tiền lương mà cần dùng đến túi dệt to vậy sao?” Tại Tư đột nhiên đổi ý, cầm tiền thu về. Cô bình tĩnh nhìn cậu ta, ngón tay trắng nõn tùy ý gảy gảy sợi dây thun buộc cuộn tiền.

Phương pháp in ấn và chống tiền giả của đồng Kyat và nhân dân tệ vô cùng giống nhau, nếu là tiền thật thì bên rìa mỗi một tờ tiền đều sẽ in số seri. Thật trùng hợp, những tờ tiền này đều không quá mới, nhưng số seri đều là những con số liên tiếp nhau. Ở trong nước, thông thường, chỉ có lấy số lượng tiền mặt lớn ở trong ngân hàng mới xuất hiện tình huống như vậy.

Hơn nữa vẻ mặt của hai người kia, bồn chồn lo sợ, cẩn thận dè dặt, rõ ràng đã rất mệt mỏi đầu đầy mồ hôi cắn răng chịu đựng, nhưng lại không nỡ bỏ hai cái túi trong n.g.ự.c mình xuống.

Là tiền sao?

Trực giác nói cho cô biết, trong hai cái túi dệt kia đều là tiền mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-77-thuong-ta-cua-toi.html.]

Người thấp kinh sợ, đụng đụng vào người cao.

Người cao lưỡng lự, không biết nên trả lời thế nào.

Hơn nữa, bọn họ cũng không quen người phụ nữ Trung Quốc trước mắt này, chỉ là mấy người phụ nữ trong nhà rất quen thuộc với cô ấy mà thôi, ở miền núi Myanmar, đàn ông tuyệt đại đa số đều tham gia quân ngũ, còn lại một phần nhỏ đi ra ngoài làm việc, còn phụ nữ thì chủ yếu ở lại vùng núi xa xôi chăm sóc lớn nhỏ trong gia đình, có một ít phụ nữ lớn tuổi, cả đời cũng chưa từng thấy qua thế giới bên ngoài, cũng không biết cái gì là xe thể thao, không biết cái gì là thang máy, thậm chí bọn họ nhận thức tiền không phải bằng các con số, mà là dựa vào màu sắc, hoa văn và kích cỡ của các tờ tiền.

Bọn họ nhận biết Du Tại Tư, là bởi vì chị em gái trong nhà, trưởng bối, trẻ con thường xuyên nhắc đến cô ấy.

Mê Truyện Dịch

“Anh ơi, hôm nay Du tiểu thư dạy cho em một cách bện tóc mới, chia tóc làm bốn phần rồi bện lại. Anh nhìn đi, có đẹp không?”

“Tiểu tử thối, đừng có lộn xộn, mẹ mày vừa mới phơi xong vỏ quýt đấy! Vỏ quýt kia có thể tránh say xe, trị ho khan, giải rượu, trị nghiến răng khi ngủ, lợi hại nhất là nó còn có thể trị chứng táo bón… Mẹ mày đã khó chịu cả nửa đời người rồi, thật vất vả mới có thể chữa được… Đây đều là tiểu mỹ nữ bên cạnh Chu trưởng quan nói cho mẹ mày biết đấy.”

“Em trai em trai, chú mày mau tới đây, cái đồng hồ đeo tay chạy sai giờ mà lúc trước chú mày mua ở chợ đồ cũ đấy, Du tiểu thư sửa được rồi! Cô ấy nói cho anh… Nói cái gì mà từ trường ảnh hưởng, ảnh hưởng đến cái gì mà chuyển động cơ học… Dù sao thì loại bỏ một chút nam châm là tốt rồi, chú mày nhìn xem, bây giờ đồng hồ không chạy chậm nữa rồi!”

“Chú nhỏ, chú nhìn xem, đây là thuyền lớn mà chị gái người Trung Quốc kia dạy cháu gấp, chị ấy nói ở vùng ven biển Trung Quốc có rất nhiều rất nhiều bến cảng rộng lớn và tàu thuyền, còn có rất nhiều tòa nhà cao chọc trời, có thể đứng ở trên tầng cao chót vót chạm đến đám mây nữa đấy.”

Đây chỉ là một số ít, còn vô số lời kể khác nữa. Hai chàng trai dần dần hồi tưởng lại, trong giây lát, càng là không nhịn được cảm khái.

Bọn họ không sợ vất vả, không sợ mệt mỏi, mặc dù bọn họ tuổi không lớn lắm, nhưng bọn họ vẫn là trụ cột của những người phụ nữ trong gia đình, bọn họ sẵn sàng dùng thời gian một năm đi kiếm tiền bằng tiền lương nửa tháng của người khác, chỉ là vì có thể cải thiện một chút hoàn cảnh trong nhà. Nhưng mà có ít thứ có thể dùng tiền mua được, có ít thứ có dùng tiền cũng không mua được, Du Tại Tư dạy cho người nhà bọn họ dùng những đồ vật, chính là những thứ bọn họ dễ dàng bỏ qua, quên lãng, thậm chí cả đời này cũng chưa từng nghĩ tới…

“Du tiểu thư, tôi biết rõ cô là người tốt. Cô cũng quan tâm đến người nhà chúng tôi, chúng tôi từng chút đều nhớ rõ.” Nếu như hôm nay đổi lại là người khác, hai người bọn họ có thể tình nguyện bỏ qua 500.000 Kyat trong tay cô ấy và cũng sẽ không nói gì. Chỉ có điều… “Nếu như cô hỏi, chúng tôi sẽ nói thật với cô.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...