Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Của Tôi

Chương 52

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tại Tư không ngừng được cười, cô dùng hai tay che vết thương ở bụng, chỉ sợ vết thương bị rách ra.

“Chu Giác Sơn bảo cậu vẽ?”

Cô cười đến mức nước mắt cũng rơi xuống đất. Không biết người Myanmar có xem《Tây Du Ký》không, cái này đột nhiên khiến cô nhớ lại tập Tôn Ngộ Không ba lần đánh bạch cốt tinh — Tôn Ngộ Không vẽ một vòng tròn cho Đường Tăng, để phòng ngừa ông ấy bị bạch cốt tinh ăn thịt.

Thang Văn ngồi xổm ở dưới đất, vẽ xong đường cong cuối cùng.

“Không phải. Đoàn trưởng làm sao có thể hạ xuống loại chỉ thị này.”

Đoàn trưởng chỉ là giao phó hắn ta cách xa Du Tại Tư một chút. Thế nhưng Thang Văn tính qua, chiều rộng của căn phòng này khoảng bốn mét, trừ đi kích thước của cái giường, cho dù chỉ cách xa nửa mét thì hắn ta thật sự cũng chỉ có thể đứng ở dưới cầu thang bộ, trèo lên thang dây dạy học cho Du Tại Tư.

“Hai mét đủ xa chứ…”

Hắn ta cúi đầu lẩm bẩm.

Sau đó hắn ta đứng dậy, lại lấy ra từ trong balo nhỏ một quyển ngữ văn mượn của một đứa bé trong thôn, mở đến bài đầu tiên, nói về 33 phụ âm.

Mê Truyện Dịch

Thật ra, tiếng Myanmar là chữ biểu âm [1], tính chất quy luật cũng mạnh, chỉ cần nhớ kỹ nguyên âm, phụ âm và ký hiệu nguyên âm, rất nhanh có thể đọc lưu loát một bài báo hoàn toàn viết bằng chữ Myanmar. Thế nhưng có thể đọc được cũng không có nghĩa là hiểu được, hơn nữa tiếng Myanmar còn phụ thuộc vào ngữ hệ Hán – Tạng [2], số lượng từ ngữ vô cùng to lớn. Thang Văn dạy Tại Tư suốt một ngày, đến lúc hắn ta rời đi Tại Tư cũng chỉ nhớ được 33 phụ âm và một vài câu nói thường dùng.

[1] Chữ biểu âm (chữ tượng thanh): là hệ thống chữ viết mà trong đó mỗi một ký hiệu (chữ cái) tương ứng với một âm vị (đơn vị âm thanh nhỏ nhất của một ngôn ngữ) hay một âm tiết (âm thanh tạo thành từ một hoặc nhiều âm vị).

[2] Ngữ hệ Hán – Tạng: còn được gọi là Tạng (Tây Tạng) – Miến (Myanmar) hoặc Liên Himalaya, là một ngữ hệ gồm hơn 400 ngôn ngữ được sử dụng tại Đông Á, Nam Á và Đông Nam Á. Hệ này chỉ đứng sau ngữ hệ Ấn – Âu về số lượng người nói bản ngữ.

“Min ga lar ma ne khin pa, chào buổi sáng.”

“Bạn có khỏe không? Ne kaung yet la.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-ta-cua-toi/chuong-52-thuong-ta-cua-toi.html.]

“Sa pyi pyi la… là… ăn cơm chưa.”

Chập tối, thời gian bữa tối, ngoài cửa sổ trăng sáng trên đầu, tiếng ve kêu râm ran, trong phòng tia sáng đều tối lại. Tại Tư mượn một chút ánh trăng khiếm khuyết, vẫn tập trung tinh thần cầm sách ôn tập.

Khang tẩu nhìn Tại Tư, cười cười, giúp cô ấy dời đèn bàn trên bàn sách qua đây.

Thức ăn đặt ở trước mặt Tại Tư, nhưng Tại Tư cũng không hề động đũa. Khang tẩu ngồi ở mép giường, nhìn Tại Tư một lát, “Sa pyi pyi.”

(Ăn xong rồi.)

“No ‘Sa pyi pyi’. You ‘Sa pyi pyi’, I didn’t ‘Sa pyi pyi’.”

Tại Tư để sách xuống, vẻ mặt thành thật, dùng tiếng Anh đơn giản với vốn tiếng Myanmar sứt sẹo trả lời Khang tẩu. Khang tẩu cười, bà nghe hiểu, bà vỗ vỗ lưng Tại Tư, lấy sách trong tay Tại Tư, đặt cách xa một chút.

“Sa, sa.” (Ăn đi.)

Cơm cũng nhanh nguội, Khang tẩu thúc giục Tại Tư nhanh chóng ăn cơm, cô nghe lời gật đầu, cầm bát đũa ở trên bàn lên, dạo gần đây tài nấu nướng của Khang tẩu có tiến bộ, càng ngày càng hợp khẩu vị của người ngoại quốc là cô.

Dưới tầng, bên kia đường, mấy người đàn ông mặc quân phục lần lượt từ trong phòng họp tầng hai của nhà gạch màu đỏ chậm rãi bước ra.

Cơm của binh lính cũng đã sớm làm xong, để chiêu đãi binh lính bị thương và trong thôn cung cấp cho binh lính hỗ trợ, binh cấp dưỡng đã chuẩn bị mất hai ngày, tối nay làm thịt gà nấu nước cốt dừa [3], mì vớt [4], bánh tráng với cà ri bò [5]. Ở trong thôn này ngây người hơn nửa tháng, các sĩ quan và binh lính cùng ăn cùng ở, suốt ngày ăn chay, ăn thức ăn nhanh, đổi đi đổi lại, cũng coi là hiếm khi có thể ăn được một bữa ngon.

[3] Thịt gà nấu nước cốt dừa; [5] Bánh tráng với cà ri bò: hình ảnh ở cuối chương.

[4] Mì vớt (捞面): là một loại mì truyền thống đặc sắc của Trung Quốc. Cách làm: cho mì tươi vào nồi nước sôi nấu chín, sau đó phải tùy thời điểm rồi “vớt” (捞) mì vào trong bát (mùa hè có thể vớt mì ra sau đó ngâm vào bát nước lạnh), sau đó trộn với thức ăn kèm là ăn được (có thể cho thêm nước sốt). Một số loại thức ăn kèm với mì vớt là trứng gà xào cà chua, cần tây xào thịt, nộm dưa chuột, v.v… (Hình ảnh ở cuối chương)

Chu Giác Sơn dẫn một nhóm sĩ quan ngồi vào chỗ, anh vén tay áo lên, từ trong ống trúc lấy ra một đôi đũa, cúi đầu mới vừa ăn được hai miếng.

Bỗng nhiên, anh đứng dậy, thu dọn khay cơm một chút, bưng lên rồi đi ra khỏi lán trúc.

Phùng liên trưởng và Thang Văn liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt hai người như đang trong mộng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tá Của Tôi
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...