Yến Trầm tấn cấp thất bại ư?!
Mấy hôm trước, Vân Tranh đã nghe bọn họ truyền tin rằng sẽ xung kích tiểu cảnh giới tiếp theo trong mấy ngày tới, vậy mà giờ đây Yến Trầm lại tấn cấp thất bại, thì chắc chắn sẽ phải gánh chịu phản phệ.
Vân Tranh chẳng màng nghĩ ngợi nhiều, nàng vung kiếm hung hăng c.h.é.m một nhát về phía Hoàng Phủ Thánh, đ.á.n.h bật hắn lùi xa hàng chục bước, rồi dứt khoát gọi Lan, cùng nhau tẩu thoát.
“Lan, đi!”
Phong Hành Lan dù chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng vẫn vô cùng ăn ý làm theo lời Vân Tranh, hắn lập tức thu kiếm, rồi thoắt mình rời đi cùng nàng.
Hoàng Phủ Thánh thấy cảnh này, ngẩn cả người.
Hai cái đứa đồ đệ mất hết nhân tính này, thích đến thì đến, thích đi thì đi, rõ rành rành là đang đùa giỡn với hắn! Thật đúng là hết nói nổi!
Hoàng Phủ Thánh chẳng thèm giữ hình tượng, gầm lên một tiếng: “Đừng chạy, ta sẽ c.h.é.m các ngươi thành mười tám khúc, đem đi cho ch.ó ăn!”
Hoàng Phủ Thánh lăm lăm thanh kiếm đuổi riết theo hai người họ, kiếm chiêu tầng tầng lớp lớp xuất ra.
Những ngọn núi băng nơi đây bị c.h.é.m cho tan hoang nát vụn, mảnh băng vỡ vụn vương vãi khắp nơi.
Phong Hành Lan nghiêng mình né một chiêu kiếm, rồi khẽ chau mày, cất tiếng: “Sư phụ cứ bám theo chúng ta mãi.”
Vân Tranh nghe thế, bèn ngoảnh đầu lại liếc nhìn một cái, rồi dứt khoát tuốt thanh trường kiếm. Nàng đưa mắt quét qua ngọn núi băng nơi Hoàng Phủ Thánh vừa ẩn mình nướng cá, vận khởi linh lực toàn thân, linh lực trong tay bỗng chốc tăng vọt, phát ra một tiếng ‘oong’.
Kiếm vung, cuồng phong gào thét!
Ầm——
Ngọn núi băng kia bị một nhát kiếm chẻ làm đôi.
Hoàng Phủ Thánh vốn ngỡ nàng định ra tay với mình, ai ngờ lại c.h.é.m trật, nào ngờ mục tiêu của nàng lại chính là món cá nướng của hắn!
Đúng là khinh người quá đáng!
“Á!” Hoàng Phủ Thánh gầm lên một tiếng giận dữ, nghiến răng ken két, hung hăng lườm Vân Tranh một cái, rồi vội vàng quay người đi ‘giải cứu’ món cá nướng của mình.
Nhặt lên ngay thì chắc vẫn còn ăn được!
Vẻ mặt Hoàng Phủ Thánh đầy lo lắng, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Vẫn ăn được mà… vẫn ăn được mà…”
Phong Hành Lan chứng kiến cảnh này: “...”
Vân Tranh và Phong Hành Lan cuối cùng cũng cắt đuôi được Hoàng Phủ Thánh, nàng liền dứt khoát x.é to.ạc hư không, rồi cùng Phong Hành Lan bước vào.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, Vân Tranh và Phong Hành Lan đã quay về đến Sóc Cung.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Sóc Cung lúc này đang có phần rộn ràng.
Bởi vì các Tinh Vệ được tuyển chọn qua kỳ khảo hạch từ nửa năm trước, nay đã vượt qua đợt huấn luyện đầu tiên và chính thức nhận được danh hiệu Tinh Vệ của Sóc Cung.
Và hiện tại, họ đang ở trên võ trường để tham gia đợt huấn luyện khảo hạch mới, sau đó sẽ được phân chia nhiệm vụ.
Vân Tranh và Phong Hành Lan đi một mạch đến nội điện Sóc Cung, khi cả hai gần đến nơi, Mộ Dận đã vội vã chạy ra đón.
Mộ Dận vừa mở miệng đã nói ngay một câu.
“Trầm ca lại hộc m.á.u nữa rồi!”
Ánh mắt Vân Tranh chợt tối sầm lại, nàng lập tức thoắt mình lao vào nội điện, Phong Hành Lan và Mộ Dận cũng vội vàng theo sau. Khi họ bước vào, đã thấy Vân Tranh ngồi bên giường, bắt mạch cho nam t.ử trẻ tuổi đang nằm yếu ớt trên đó.
Còn mấy người Úc Thu thì với vẻ mặt nặng trĩu, đang đứng cả bên giường.
Úc Thu chau mày, “Lần tấn cấp này, vốn dĩ bọn ta đều nghĩ là chắc như đinh đóng cột…”
Ngoại trừ Tranh Tranh và Lan, trong sáu người bọn ta, có ba người là A Dận, Yến Trầm và Thanh Thanh Mỹ Nhân Nhi đột phá từ Chí Tôn Cảnh trung kỳ lên Chí Tôn Cảnh hậu kỳ, còn ta, Mạc Tinh và Chung Ly thì đột phá lên Chí Tôn Cảnh Đại Viên Mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1133-chi-thuan-duoc-the.html.]
Sáu người, vậy mà chỉ có một mình Yến Trầm tấn cấp thất bại.
Vẻ mặt Mạc Tinh đầy ưu tư, “Mấy tháng nay, bọn ta vẫn luôn đè nén linh lực, cứ ngỡ có thể nhẹ nhàng đột phá một tiểu cảnh giới, nào ngờ Yến Trầm lại đột ngột tấn cấp thất bại. A Vân, Yến Trầm rốt cuộc bị làm sao vậy? Có phải có kẻ nào ngấm ngầm ra tay với hắn không?”
“Không phải.” Vân Tranh im lặng một lúc.
Chung Ly Vô Uyên mím môi, “Vậy rốt cuộc là nguyên nhân gì? Hai tháng trước Yến Trầm đã có thể đột phá rồi, không lý nào lại thất bại vào đúng thời điểm mấu chốt này…”
Về tình hình tu luyện của Yến Trầm, mấy người họ hiểu rõ hơn ai hết.
Mọi người đưa mắt nhìn nam t.ử trẻ tuổi với gương mặt trắng bệch như tờ giấy đang nằm trên giường, rồi cuối cùng đều đổ dồn ánh mắt về phía Vân Tranh, chờ đợi câu trả lời từ nàng.
"Chuyện này, xem như là trong rủi có may vậy." Vân Tranh nhẹ nhàng đặt tay Yến Trầm trở lại vào trong chăn, đoạn nàng đứng thẳng người dậy. Thấy vẻ mặt mờ mịt của mọi người, nàng bèn lên tiếng giải thích: "Từ rất lâu trước đây, Yến Trầm đã lấy chính thân thể mình ra làm vật thí nghiệm. Hắn đã kiên trì ngâm mình trong thang t.h.u.ố.c chí dương chí thuần, nhờ đó mà kinh mạch và đan điền được mở rộng và nâng cao. Đến bây giờ, cũng xem như đã gặt hái được thành quả."
"Thể chất của hắn đã biến thành Chí Thuần Dược Thể, có thể hấp thu linh khí của vạn vật trong trời đất. Sau này, con đường tu luyện của hắn sẽ nhanh hơn bội phần, thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến một vài loại linh thảo linh dược. Dược thể trong truyền thuyết chính là một 'báu vật' khiến người đời tranh giành đoạt lấy, các ngươi có hiểu ý của ta không?"
Chung Ly Vô Uyên nét mặt đanh lại, "Nói như vậy, tuy Chí Thuần Dược Thể có thể giúp Yến Trầm nâng cao thiên phú tu luyện, nhưng đồng thời cũng sẽ đẩy hắn vào một tình thế vô cùng nguy hiểm."
Người đời đều muốn tranh đoạt, vậy thì người đó sẽ trở thành một món 'báu vật'.
Và món 'báu vật' này, ắt sẽ phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy.
Vân Tranh lặng lẽ gật đầu.
"Tại sao Yến Trầm lại làm vậy?" Mạc Tinh không khỏi thắc mắc.
Câu nói này, khiến cả nhóm bằng hữu có mặt tại đây đều rơi vào trầm mặc.
Trong Phong Vân tiểu đội, thiên phú tu luyện của Yến Trầm là kém nhất. Thiên phú luyện đan và luyện độc của hắn lại đứng đầu, thế nhưng muốn đến được Thần Ma đại lục, chỉ dựa vào tài năng đó thôi thì hoàn toàn vô dụng.
Vì vậy, thiên phú tu luyện trở nên vô cùng quan trọng.
Bởi lẽ, với thiên phú trước kia của hắn, muốn tấn thăng lên Thần cấp, e rằng phải mất đến hơn mười năm ròng rã.
Hẳn là hắn không muốn làm vướng chân Phong Vân tiểu đội, nên mới chọn con đường này.
Nam Cung Thanh Thanh rũ mắt, cất giọng chậm rãi: "Cổ thư từng ghi, Chí Thuần Dược Thể cần người đan độc song tu làm vật dẫn mới có thể luyện thành. Trong suốt quá trình này, người đó phải dùng linh d.ư.ợ.c vừa chí độc vừa chí thiện để ngâm mình đủ chín chín tám mươi mốt lần. Khi ngâm mình, người đó sẽ phải trải qua những ảo giác vô cùng đau đớn..."
Trong phút chốc, cả đại điện chìm trong sự im lặng đến đáng sợ.
Mộ Dận lặng lẽ siết chặt nắm tay, quả quyết nói: "Ta nhất định sẽ bảo vệ Trầm ca thật tốt!"
"Không chỉ mình ngươi, mà còn có cả chúng ta." Úc Thu liếc hắn một cái.
Vân Tranh nói: "Mọi người cũng không cần phải chán nản như vậy. Thể chất của Chí Thuần Dược Thể không dễ bị phát hiện như những thể chất khác đâu. Ít lâu nữa, ta sẽ luyện cho Yến Trầm một ít Thần cấp Ẩn Nặc Phù Văn để che giấu thể chất của hắn."
Úc Thu gật đầu, "Vậy ta cũng sẽ dốc sức, luyện cho Yến Trầm vài món khí vật có thể che giấu tu vi và thể chất."
"Ta cũng muốn!" Mạc Tinh liền cất lời.
"Vậy ta cũng muốn!"
Mộ Dận cũng hùa theo một câu, thể chất của hắn cũng đâu phải tầm thường, đó chính là Vạn Cốt Chi Thể!
Mí mắt Úc Thu giật giật, hắn nhìn hai người họ với ánh mắt chán ghét, "Hai ngươi một đứa là Thuần Dương thể chất, một đứa là Vạn Cốt chi thể. Đứa trước thì chuyên rước đào hoa nát, đứa sau thì chuyên đi tìm đòn, căn bản là chẳng cần che giấu cái gì hết."
Miệng thì nói vậy, nhưng hắn và Vân Tranh vẫn quyết định sẽ luyện cho hai người họ một ít phù văn và khí vật.
Dù sao thì, thể chất của hai người này...
Đa số người sẽ không nảy sinh lòng tham, nhưng vẫn có một bộ phận nhỏ, một khi đã thấy, sẽ sinh lòng thèm muốn, đến lúc đó chỉ e là phòng không xuể.
--------------------
--------------------------------------------------