Thao Thiết bất giác cọ cọ chiếc đầu nhỏ vào lòng bàn tay Vân Tranh.
Trong khi đó, Cùng Kỳ đang ở trong Phượng Tinh không gian, khi trông thấy cảnh này, ánh mắt nó lại càng thêm u ám, hiểm ác.
Hắn thầm nghĩ trong lòng, con Thao Thiết này đúng là biết giả vờ đáng yêu thật! Chẳng có lấy một chút phong thái oai hùng của Thượng cổ hung thú, thật khiến cho loài thú phải rùng mình ghê tởm! Mất hết cả mặt mũi của Thượng cổ hung thú rồi!
Phì!
Con kiến hôi Vân Tranh kia rốt cuộc có mắt nhìn kiểu gì không biết?
Nàng ta còn dám nói mình không thiên vị Thao Thiết, rõ ràng là thiên vị đến tận Vân Sưởng đại lục luôn rồi.
Cùng Kỳ khinh khỉnh hừ lạnh một tiếng, chẳng hiểu sao trong đầu hắn bỗng dưng tưởng tượng ra cảnh mình cũng dùng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay của con kiến hôi Vân Tranh, hắn choàng tỉnh, giật mình đến suýt nữa thì nhảy dựng lên tại chỗ.
Cái cảnh tượng này thật sự là không nỡ nhìn thẳng!
…
Sau khi để Thao Thiết trở về Phượng Tinh không gian, Vân Tranh lại dán thêm mấy tấm Gia Tốc phù văn lên linh chu , linh chu liền lao vút đi với tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bưng tai.
Vèo!
Ba người Phong Hành Lan lập tức ngồi xổm xuống để tránh bị cơn gió cuồng bạo vỗ mạnh vào mặt, tai họ cứ ong ong cả lên.
Linh chu đi nhanh vô cùng, rút ngắn thời gian đến Thiên Vân triều so với dự kiến xuống mấy lần.
Khoảng chừng ba canh giờ sau, họ đã đến được thánh địa của người phàm, Thiên Vân triều. Mức độ phồn hoa và xa xỉ của Thiên Vân triều chẳng hề thua kém những đại lục có linh khí, có điều nơi đây lại đậm vị khói lửa nhân gian hơn.
Hơi thở của cuộc sống cũng nồng đượm hơn.
Bốn người Vân Tranh không dừng lại ở đô thành của Thiên Vân triều mà đi thẳng một mạch đến nơi tọa lạc của hoàng cung phàm nhân, họ phải nhanh chóng tìm ra vị hoàng đế của thế gian trần tục này.
Giữa đường, nét lo âu vương trên mày mắt Yến Trầm, hắn cất tiếng hỏi: "Bốn người chúng ta liệu có đ.á.n.h lại vị Tôn chủ kia không?"
Vân Tranh điềm nhiên đến lạ: "Đừng lo, ta đã khế ước với Viễn Cổ Tổ Long rồi."
"Ồ, thì ra A Tranh ngươi có Viễn Cổ Tổ..." Mộ Dận thuận miệng đáp lời, nhưng rồi đồng t.ử hắn đột ngột co rút lại, hai mắt trợn trừng kinh ngạc: "Cái gì? A Tranh, ngươi khế ước với Viễn Cổ Tổ Long từ bao giờ?!"
Phong Hành Lan và Yến Trầm cũng kinh ngạc không kém, bởi họ từng nghe nói Viễn Cổ Tổ Long lợi hại đến mức nào, đó là một sự tồn tại hùng mạnh đến độ có thể đại chiến một trận long trời lở đất với cả các vị châu chủ của Ngũ Châu!
"Tranh Tranh, ngươi không nói đùa đó chứ?" Yến Trầm hít một hơi thật sâu rồi hỏi.
Trong thâm tâm, Phong Hành Lan đã tin lời Vân Tranh nói, lòng hắn dấy lên những gợn sóng, hắn thành tâm hỏi: "Ta có thể tỉ thí một phen với Viễn Cổ Tổ Long được không?"
Ba câu hỏi dồn dập khiến Vân Tranh bật cười.
"Ta khế ước với Viễn Cổ Tổ Long vào đúng cái ngày các ngươi bị kẹt trong Phàm Trần bí cảnh." Vân Tranh từ tốn giải thích, vừa nói, nàng vừa giơ cổ tay phải lên, để lộ ra chiếc vòng do Viễn Cổ Tổ Long hóa thành: "Đây chính là Viễn Cổ Tổ Long, cũng được gọi là Thập Tam Tổ."
Ánh mắt của ba cặp mắt ngay lập tức dán chặt vào cổ tay trắng ngần, thon thả của Vân Tranh.
Mộ Dận nhìn chăm chú, bỗng thấy đôi mắt của chiếc vòng rồng khẽ động đậy.
"Nó... mắt nó cử động!" Mộ Dận giật nảy mình, mặt mày hơi tái đi, hắn vội hít mấy hơi thật sâu. Hắn cảm giác khoảnh khắc đối diện với ánh mắt của ‘chiếc vòng Viễn Cổ Tổ Long’ này, bản thân mình chẳng khác nào một con kiến bé nhỏ, luồng áp lực từ Viễn Cổ Tổ Long này thật sự quá khủng khiếp!
Yến Trầm và Phong Hành Lan cũng có cảm giác y hệt.
Phong Hành Lan vốn còn muốn tỉ thí đôi chiêu với Viễn Cổ Tổ Long, giờ lại cảm thấy mình đúng là không biết tự lượng sức, thôi thì cứ để hắn đột phá thêm vài đại cảnh giới nữa rồi hãy tính.
Vân Tranh nhìn sang Phong Hành Lan: "Đợi khi ra ngoài có thời gian, ta sẽ bảo A Tổ tỉ thí với ngươi vài chiêu."
Thân hình Phong Hành Lan cứng đờ: "..."
Hắn thích tỉ thí với cường giả, nhưng không có nghĩa là hắn thích đi nộp mạng.
"Thôi đừng thì hơn." Phong Hành Lan mím môi, nghiêm túc từ chối.
"Lan ca toàn nói lời trái với lòng mình thôi, Lan ca thích nhất là biết khó mà vẫn tiến lên đấy!" Mộ Dận cười tủm tỉm bóc mẽ, sau đó, hắn cúi đầu nhìn Viễn Cổ Tổ Long đang hóa thành chiếc vòng, giọng điệu đầy kính trọng: "Tổ Long gia gia, người nhất định phải chỉ giáo cho hắn một trận ra trò nhé."
Phong Hành Lan: "..."
Viễn Cổ Tổ Long: "???" Tổ Long gia gia?
Viễn Cổ Tổ Long không khỏi phiền muộn trong lòng, lẽ nào ta đã già lắm rồi sao? Ta bây giờ đang ở độ tuổi thiếu niên, ngay cả thời trung niên còn chưa tới, già lão ở chỗ nào chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://hatdaukhaai.com/de-nhat-dong-thuat-su/chuong-1278.html.]
Viễn Cổ Tổ Long bực bội liếc Mộ Dận một cái, rồi chậm rãi khép hờ đôi mắt, chẳng buồn để tâm đến tên nhân loại này nữa.
Mộ Dận kinh ngạc thốt lên: “A Tranh, Tổ Long gia gia vừa rồi trừng mắt với ta phải không?”
“Hắn chắc là muốn đ.á.n.h cho ngươi một trận đó.” Vân Tranh không nhịn được cười, nàng cũng thấy cạn lời thay cho A Tổ.
Mộ Dận vừa nghe xong, trong lòng hơi thắt lại, vội vàng chắp tay lại nói với Viễn Cổ Tổ Long: “Tổ Long gia gia, ngài lão Long gia lòng dạ khoan dung, nhân hậu, nếu ta có lỡ lời nói sai câu nào, ngài lão Long gia vạn lần xin đừng nổi giận.”
Viễn Cổ Tổ Long híp hờ đôi mắt: “…”
Ngươi mới già, cả nhà ngươi đều già.
Vân Tranh bật cười, câu nào câu nấy của A Dận đều giẫm chính xác lên điểm giới hạn của A Tổ.
Nàng khẽ thở dài một hơi, mỉm cười nhắc nhở: “A Tổ bây giờ đang ở giai đoạn thiếu niên của nhân loại chúng ta, ngươi đừng gọi hắn là gia gia nữa.”
“Cái gì?! Không phải là gia gia ư?”
Mộ Dận trợn tròn cả mắt, rõ ràng là vô cùng kinh ngạc. Dù sao thì, trước đây hắn từng nghe nói Viễn Cổ Tổ Long đã có một trận đại chiến với năm vị Châu chủ từ mấy chục vạn năm trước, vậy nên mấy chục vạn năm này…
Rốt cuộc là tương đương với bao nhiêu tuổi của con người chứ?
Viễn Cổ Tổ Long liếc hắn một cái, rồi lười biếng nhắm nghiền đôi mắt lại.
Phong Hành Lan và Yến Trầm cũng kinh ngạc không kém, có điều, hai người họ ngờ rằng Viễn Cổ Tổ Long đã ngủ say suốt mấy chục vạn năm, thế nên tuổi tác thực tế mới không hề tăng lên.
Vân Tranh thu lại vẻ mặt, ngước mắt quét nhìn cả ba người một lượt, rồi trầm giọng ra lệnh: “Đi!”
“Được.”
Mộ Dận còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị Yến Trầm túm lấy cổ áo, lôi đi về phía hoàng cung của người phàm.
Cổ áo siết chặt lấy gáy khiến Mộ Dận khó chịu vô cùng, hắn ho sù sụ mấy tiếng rồi nói: “Trầm ca, ta tự chạy được mà.”
Yến Trầm nghe vậy, liền buông tay ra ngay.
Khoảng cách ngày một gần hơn.
Chưa đầy một khắc sau, bọn họ đã thuận lợi tiến vào hoàng cung.
Bên trong hoàng cung, tất cả người phàm đều đang làm tròn bổn phận của mình.
Vân Tranh dùng linh thức tìm ra một nơi ở ẩn chứa sức mạnh thần bí, chắc hẳn đó chính là nơi ở của vị Tôn chủ chốn hồng trần này.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Thai Bỏ Trốn, Thiếu Gia Quân Đội Lạnh Lùng Đỏ Mắt Tìm Kiếm
- Thập Niên 80: Sau Khi Con Gái Bị Tráo Đổi, Tôi Lại Cười !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Vân Tranh cũng chẳng muốn lén lút ẩn mình, nàng vận ngay linh lực để khuếch đại giọng nói vang lên: “Quốc Sư đại nhân, ra đây đi.”
Lời vừa dứt, tất cả người phàm trong hoàng cung đều nghe thấy, ai nấy đều mang vẻ mặt kinh hoàng, giọng nói này từ đâu tới vậy? Là ai đang nói đó?
“Hộ giá!” Vị thống lĩnh Cấm vệ quân trong hoàng cung sắc mặt biến đổi kinh hãi, gầm lên một tiếng, rồi vội vã dẫn theo đội Cấm vệ quân lao đến nơi ở của hoàng đế.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo—
Có một nam nhân xuất hiện trên bầu trời hoàng cung, hắn khoác trên mình một bộ y phục màu tím vàng thêu hoa văn chim hạc, ngũ quan góc cạnh cương nghị, dung mạo tuấn mỹ, khí chất toát lên một cảm giác vừa bá đạo lại vừa lười biếng, hắn đang thong thả nghịch chiếc nhẫn đeo trên ngón tay.
Hắn ngước mắt lên, cất lời: “Là kẻ nào cho các ngươi cái lá gan ch.ó đó, dám đến trước mặt một kẻ ngầu lòi bá đạo như ta mà la lối om sòm?”
Sắc mặt của bốn người Vân Tranh trở nên kỳ quái, tất cả đều rơi vào im lặng.
Ngay lúc hắn vừa dứt lời, sắc trời bỗng chốc biến ảo, cát bụi bốn bề cuồn cuộn nổi lên, tựa như cả không gian đã chìm vào một vùng sa mạc. Còn những người phàm của Thiên Vân triều thì lại biến mất không còn một mống chỉ trong nháy mắt.
Mộ Dận nhìn quanh bốn phía: “Người đâu cả rồi?”
Vân Tranh bình tĩnh đáp: “Không phải họ biến mất, mà là chúng ta đã bị chuyển dịch vào trong lĩnh vực của hắn.”
Tôn chủ bật cười khẽ một tiếng: “Thông minh thật đấy, nhưng hạng người chỉ có cái đầu lanh lợi mà không có thực lực như ngươi, thường chẳng sống được bao lâu ở chốn hồng trần của ta đâu. Bởi vì ta, sẽ trừng phạt các ngươi!”
Mộ Dận nghe mà mày nhíu chặt lại, không nhịn được phải buông lời châm chọc.
“Trời đất ơi, hắn nói chuyện ra vẻ quá đi mất.”
--------------------
--------------------------------------------------